Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1397 lượt.

vung lên, siết rất mạnh, mạnh đến mức Thời Tiêu có cảm giác xương cốt của mình như vỡ vụn ra. Nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn, nhìn anh bằng ánh mắt bướng bỉnh. Mặc dù chuyện tình cảm của cô và Hứa Minh Chương đã đi qua rồi, nhưng đó là đoạn hồi ức đẹp nhất trong cuộc đời cô, đẹp đến mức cả đời này cô không thể nào quên. Đẹp đến mức cô không thể để bất cứ ai sỉ nhục nó. Diệp Trì có tư cách gì mà chất vấn cô những chuyện này?
Trước khi kết hôn, anh ta lăng nhăng đến mức nào, hầu như ai ai cũng biết. So với anh, bản thân cô có thể coi là thánh nhân. Hơn nữa cô nhớ rằng lần đầu tiên của mình đã trao cho anh ta. Thế mà anh ta còn nói như vậy, đúng là kẻ khốn kiếp.
Dám tát tai Diệp Trì, cô là người đầu tiên. Một đại thiếu gia lẫy lừng như anh mà lại để cho một con đàn bà sỉ nhục. Người phụ nữ nhát gan này lại dám vung tay tát anh, đã thế tát anh rồi còn hùng hồn nhục mạ anh như vậy. Cơn ghen tuông trong lòng Diệp Trì như một ngọn lửa bùng cháy dữ dội, lan rộng ra, hủy diệt toàn bộ lý trí của anh. Diệp Trì chẳng qua chỉ hỏi dò và suy đoán, nhưng khoảnh khắc khi suy đoán này thành thật, anh mới phát hiện ra, mình thật sự khó mà chịu đựng nổi. Suy nghĩ duy nhất trong đầu anh là cô không yêu anh, không phải vì cái gì khác, mà là vì trong lòng cô đã có người khác, đến giờ cô vẫn chưa thể quên người
Cô yêu gã đàn ông ấy sâu sắc biết nhường nào, chân thành biết nhường nào, chỉ cần nhìn những giọt mồ hôi rịn ra trên trán vì đau đớn nhưng cô vẫn cắn chặt răng, dũng cảm nhìn thẳng vào mặt Diệp Trì là anh có thể cảm nhận được.
Thất bại đến quá nhanh, nhanh như một trận lở núi, bỗng chốc hàng tấn đất đá đổ ập xuống, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi có vài giây đã hủy hoại tất cả. Lần đầu tiên trong đời Diệp Trì cảm thấy đau đớn, đau tới mức gương mặt như biến dạng đi. Anh đau đớn thì kẻ “đầu sỏ” gây ra nỗi đau này là Thời Tiêu cũng đừng mong được thoải mái.
Diệp Trì bật cười ha hả, tiếng cười rất đáng sợ.
- Nhơ nhớp, dơ bẩn, cô có biết thế nào là nhơ nhớp, dơ bẩn không?
Nói rồi anh đột nhiên thả tay cô ra. Đối mặt với một Diệp Trì như thế này, Thời Tiêu bắt đầu sợ hãi. Diệp Trì lúc này rất không bình thường, bản năng tự vệ khiến cô vùng ra khỏi tay anh ta, bất chấp mình đang ở trong trạng thái không mảnh vải che thân, lao như bay ra ngoài. Mới chạy được hai bước đã bị Diệp Trì kéo tóc lại chẳng chút thương hoa tiếc ngọc.
Anh ta xoay người đè cô vào bức tường phòng tắm, cảm giác lạnh buốt ngấm vào da thịt cô. Thời Tiêu khẽ rùng mình, ngẩng đầu nhìn vào mắt Diệp Trì. Ánh mắt anh ta tràn đầy sự tàn bạo, hung dữ, khiến cô vừa thấy xa lạ vừa thấy sợ hãi. Đây nào phải là người đàn ông yêu thương, chiều chuộng cô hàng ngày, anh ta chẳng khác gì một kẻ điên mất hết lý trí.
Thời Tiêu dồn sức toàn thân vùng vẫy, nhưng cơ thể cô đã bị Diệp Trì đè chặt vào tường, không thể cử động được, phần dưới của anh cứng lên, chạm vào Thời Tiêu, cô đột nhiên hiểu ra người đàn ông này muốn làm gì.
Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, Diệp Trì đã nhấc một chân của cô lên. Cô đẩy anh ta ra, rút được hai tay ra, hoảng loạn vùng vẫy. Trong lúc hoảng loạn, cô đã cào lên cổ Diệp Trì, để lại những vết xước hằn trên cổ anh ta.
Thời Tiêu càng phản kháng Diệp Trì càng nổi cáu. Giỏi lắm, gặp lại tình cũ rồi nên không cho tôi động vào nữa chứ gì? Cơn giận bùng lên, anh một tay siết chặt cánh tay cô, rút thắt lưng ra, trói chặt hai tay cô lại, cởi khóa quần, rồiuồn cởi quần ra mà xông đến luôn, bất chấp sự chống cự, phản kháng của Thời Tiêu.






Lúc đầu Thời Tiêu còn phản kháng, sau chẳng còn sức lực nữa. Vốn dĩ đã mấy ngày rồi cô không ăn uống gì, tối lại uống rất nhiều rượu, đã nôn ọe một trận rồi, giờ lại chống cự dữ dội quá, bao nhiêu sức lực đã tiêu tan sạch. Hơn nữa Diệp Trì lại xuất thân con nhà binh, năm đó anh từng thi võ, giành giải quán quân toàn năng. Xét về thể lực hay kỹ năng thì cô đều không phải đối thủ của anh.
Trước đây Diệp Trì chiều chuộng cô, dỗ dành cô, cho dù là trong chuyện chăn gối. Cô mệt hay không đều là do anh phục vụ cô. Diệp Trì nhiều khi cũng nghĩ ngợi, tại sao mình lại
ngu xuẩn như vậy, từ bỏ biết bao người đàn bà tình nguyện hầu hạ mình, một mực mang bà cô này về đây để cung phụng. Ngay cả chuyện giường chiếu cũng không chịu chủ động. Thỉnh thoảng làm mạnh quá cô còn lăn ra ngất, để mặc anh một mình độc diễn, thế mà anh vẫn nâng niu trân tọng, làm xong việc còn ôm cô đi tắm, hầu hạ cô sấy tóc, cứ như thể kiếp trước mắc nợ cô không bằng. Nhưng Diệp Trì thích thế, trong lòng còn lấy đó làm hạnh phúc.
Nhưng giờ Diệp Trì đang nổi điên, anh phát hiện hóa ra trong lòng Thời Tiêu có người đàn ông khác. Nếu anh có thể chịu đựng nổi mới là chuyện lạ. Diệp Trì là ai chứ? Ngay từ thuở còn học mẫu giáo, chỉ vì thích một chiếc xe điều khiển từ xa, một đứa bé khác động vào, thế là Diệp Trì đã xông đến đánh chảy máu đầu đứa bé kia. Nếu không phải vì Diệp Trì là con nhà có quyền thế thì chắc chắn mọi chuyện đã chẳng lắng xuống dễ dàng như vậy. Mấy