Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.

anh em chơi thân với nhau đều biết rõ, tất cả những thứ gì có dính tên của Diệp Trì thì chớ có động vào, nếu động vào sẽ biết mặt nhau ngay. Huống hồ đây là vợ của anh, người vợ mà anh hết mực yêu chiều, nâng niu trong lòng bàn tay.
Chỉ vì một câu nói của cô, anh thậm chí đã cho xây dựng cả một công trình lớn ở một thành phố ven biển khỉ ho cò gáy. Thế mà cô đối xử với anh ra sao? Thân mật với người tình cũ, ngó đứt tơ vẫn vương, thật đúng là khiến anh tức phát điên.
Nhìn Thời Tiêu liên tục nôn ọe, gần như nôn hết sạch những gì có trong dạ dày ra, Diệp Trì lại thấy xót xa. Dục vọng đã được giải tỏa, cơn ghen tuông cũng từ từ hạ nhiệt, nghĩ kĩ lại rõ ràng là tại cô cứng đầu cứng cổ, rõ ràng là sai trước, thế mà còn lên mặt với anh, bảo sao anh không nhẫn tâm?
Diệp Trì đưa tay ra vuốt lưng cho cô. Tay anh vừa chạm vào người, Thời Tiêu đã run lên, nhưng lại không dám né tránh, cô sợ, thật sự sợ hãi. Người đàn ông này không nên dây vào, nhưng cô vẫn không thể ngăn mình run lên.
Diệp Trì thở dài, bóp kem đánh răng vào bàn chải tự động rồi giúp cô đánh răng, mở vòi nước nóng vào trong bồn, đổ thêm chút tinh dầu oải hương, bế cô vào bồn tắm, kỳ cọ và mát xa cho cô, dịu dàng và ân cần hết mực.
Thời Tiêu ngửa đầu ngồi dựa vào người anh, đôi mắt nhắm nghiền, dường như đang ngủ, khuôn mặt trắng bệch gần như trong suốt, ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, khiến cho ai nhìn cũng phải yêu thương.
Diệp Trì thật sự có hơi ân hận, một người vợ anh luôn nâng niu trong lòng bàn tay, thường ngày động một chút là làm mình làm mẩy với anh, Diệp Trì miệng thì nói tại anh chiều làm hư cô, nhưng trong lòng chỉ mong có thể chiều chuộng cô mãi như vậy. Hôm nay anh thật sự có hơi quá, chắc là cô hận anh lắm.
Nghĩ kĩ lại, cho dù cái gã Hứa Minh Chương đó có là mối tình đầu của cô đi chăng nữa thì đã làm sao, lần đầu tiên của cô cũng dành cho anh rồi, sau này, tương lai, cả đời này cô sẽ là của anh, cần gì phải so đo?
Nói trắng ra là anh vẫn để bụng chuyện cô vẫn còn yêu gã đàn ông kia.
Diệp Trì ôm cô ra ngoài, quấn khăn tắm quanh người rồi đặt cô lên giường, lấy máy sấy ra sấy tóc cho cô. Sấy tóc xong rồi liền lên giường ôm cô vào lòng, vuốt ve mái tóc cô: “Tiêu Tiêu, em là người đàn bà của Diệp Trì này, là vợ của Diệp Trì, em biết chứ? Chuyện trước đây anh không so đo, hôm nay coi như chúng ta chấm dứt chuyện cũ, chỉ cần sau này em đừng gặp lại thằng đó nữa, chúng ta lại sống hạnh phúc như xưa, có được không?
Thời Tiêu không lên tiếng, hai mắt nhắm nghiền, trong lòng xót xa. Trầm ngâm hồi lâu, anh liền cúi xuống bên tai cô, nhẹ nhàng hôn lên đó: “Đừng nói anh chưa cảnh cáo em, nếu em còn gặp thằng đó nữa, hậu quả em tự gánh chịu! Em có tin không, chỉ cần anh giơ tay lên là thằng ấy tiêu đời!”
Ngày hôm sau là thứ bảy, Thời Tiêu nằm lì trên giường suốt cả ngày. Diệp Trì chắc vì áy náy trong lòng nên ở suốt bên cô, bón cơm, bón canh cho cô ăn. Suốt ngày rảnh rang, tính khí hiền hòa khác hẳn với Diệp Trì ngày hôm qua.
Thời Tiêu thỉnh thoảng liếc anh, cảm thấy không thể nào tin nổi.
Cô không phải là loại phụ nữ vết thương đã liền miệng là quên ngay nỗi đau. Chuyện khủng khiếp đêm qua tính cho đến thời điểm hiện tại có lẽ là chuyện đáng sợ nhất trong đời cô, thậm chí còn khiến cô để bụng hơn cả chuyện bị mẹ Hứa Minh Chương sỉ nhục năm ấy. Cả thể xác, sự tôn nghiêm của cô đều bị Diệp Trì giày xéo. Nếu đó là tình yêu của anh ta, vậy thì tình yêu ấy Thời Tiêu không thể chấp nhận. Cô sợ ngay cả tính mạng của mình cũng chẳng giữ được, cô vẫn còn muốn sống. Mặc dù cuộc đời cô chẳng có thành tựu gì lớn lao, nhưng cô vẫn muốn lăn lộn kiếm miếng ăn và chờ ngày kết thúc cuộc đời.
Trong con mắt của cô, Diệp Trì không khác gì một gã điên tâm trạng thất thường. Thời Tiêu nghĩ suốt một ngày, cảm thấy nên lật bài ngửa với anh ta, cho dù sợ đến đâu cũng phải nói.
Diệp Trì bê một bát canh gà đã hầm xong, đẩy cửa bước vào, đặt trên đầu giường, tay cầm thìa, múc một thìa rồi thổi nguội, đưa đến bên miệng Thời Tiêu. Lần này cô rất nể mặt, há miệng nuốt vào bụng. Anh thấy nhẹ nhõm trong lòng, cuối cùng thì cô cũng hết giận dỗi. Thực ra tối qua anh có hơi quá quắt một chút, nhưng đấy chẳng qua cũng chỉ là chuyện chăn gối giữa vợ chồng với nhau. Diệp Trì nghĩ ngợi cả ngày trời, anh nghĩ Thời Tiêu giận anh có lẽ là bởi vì cuối cùng anh ép cô yêu bằng miệng. Nói thực, đàn ông đều thích kiểu yêu này, anh cũng chẳng phải là ngoại lệ. Trước đây anh cũng không ít lần “yêu” kiểu “băng lửa” như thế này. Cô nàng minh tinh kia trông thì tưởng thuần khiết, ngây thơ đấy nhưng thực ra cô ta cũng thạo “ngón” này lắm. Mậm rượu vang, miệng ngậm một cục đá, hầu hạ anh sướng đến rên rỉ, vì thế mà Diệp Trì đã đầu tư một khoản tiền lớn cho bộ phim truyền hình mà cô ta diễn. Chơi bời được nửa năm thì Diệp Trì chán ngấy. Những phụ nữ theo anh sau đó có ai không chủ động hầu hạ anh đâu? Chỉ có vợ anh, thân thể là ngọc là ngà nên anh mới hầu hạ, hầu hạ tốt đến mức mỗi lần cô đều nắm lấy tóc của anh mà rên rỉ. Đến phiên anh thì sao? Được lắm, ng


Duck hunt