Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1292 lượt.
Giọng Diệp Trì như trầm xuống, Thời Tiêu ngẩng đầu nhìn về phía con đường đối diện, xe cộ không nhiều, đứng từ xa có thể nhìn thấy chiếc xe của Diệp Trì đang đỗ ở bên kia đường. Thời Tiêu cắn chặt môi: “Em ở vỉa hè đối diện!”
Diệp Trì kéo cửa xe xuống, nói vọng sang: “Đứng yên đó đợi anh!”
Thời Tiêu đặt điện thoại xuống, lùi ra sau hai bước, ngồi xuống chiếc ghế bên vỉa hè đợi Diệp Trì.
Diệp Trì đi xuyên qua dòng người đi bộ. Lúc sang đến nơi, anh không khỏi kinh ngạc. Vợ anh ngồi yên lặng ở đó, đằng sau lưng là cây hoa anh đào đang nở rộ, một cơn gió thổi qua, những cánh hoa lả tả rơi xuống, rơi xuống bờ vai cô, tóc cô, rất đẹp, tuyệt đẹp! Mái tóc bị gió thổi tung bay trong làn gió, phảng phất mùi hương dịu dàng. Tóc của cô dài nhiều, lần đầu tiên nhìn thấy cô, cô buộc tóc đuôi ngựa, tóc chỉ đến chấm vai. Nói thật lòng, lúc ấy trông cô chẳng giống một cô gái hai tư tuổi, nhìn thoáng qua chỉ như một cô bé mười bảy tuổi.
Bây giờ tóc cô dài ra nhiều rồi, sắp đến thắt lưng rồi. Thời Tiêu lúc này đã bớt vẻ non nớt của cô con nhóc, thay vào đó là nét đẹp của một người phụ nữ. Diệp Trì và tất cả người đàn ông đều thích mái tóc dài, anh thích mái tóc bay bay của phụ nữ, cứ cảm thấy trông rất nữ tính, đặc biệt là vợ anh.
Lúc làm tình, mái tóc đen nhánh của cô dải trên gối, vô cùng quyến rũ. Lúc cô ở trên người anh, mái tóc dài buông rủ xuống, những lọn tóc đem theo sự quyến rũ lướt qua mặt, qua lồng ngực cùng cánh tay anh, cảm giác ấy khiến cho anh lâng lâng ngây ngất, dường như đang đi trên mây, đẹp đến mức có chết đi cũng cam lòng.
Mỗi lúc như vậy, anh thường giữ chặt gáy cô, hôn thật sâu lên môi cô, cứ như thể muốn hôn vào sâu trong tim cô, cùng cô hoàn toàn hòa thành một, khiến cô trở thành dòng máu của mình, da thịt của mình, không bao giờ tách rời.
Tối qua, ông chủ hội quán lại sắp xếp tiết mục giải trí như thường lệ, đám con gái ra nhảy nhót còn đẹp hơn cả lần trước, nhưng mặc dù cô nàng cứ bám dính lấy Diệp Trì, anh cũng chẳng buồn đoái hoài, mặc dù anh đã nhịn lâu lắm rồi.
Mùi nước hoa trên người cô ta khiến cho Diệp Trì nhíu mày, khẽ đưa tay xua đi. Cô gái rõ ràng vì mình bị từ chối, vẻ mặt có hơi bối rối. Hồ Quân liền đến bên, quàng tay ôm cô ta rồi hôn một cái: “Nào, sang bên anh Quân nào, anh Quân là rất biết thương hoa tiếc ngọc đấy. Diệp thiếu gia của chúng ta là người đàn ông tốt của thế kỷ mới, có ở bên cạnh anh ấy cũng chỉ phí thời gian mà thôi!”
Đại Lưu phì cười: “Đàn ông tốt? Tả Hồng, Hồ Quân đang nói Diệp Trì đấy à? Đừng đùa nữa, hồi chúng ta còn làm lính, trong doanh trại đến một con muỗi cái còn khó tìm, thế mà Diệp thiếu gia nhà chúng ta vẫn tìm được gái đẹp, thế nào? Giờ không ổn hay là làm sao?”
Diệp Trì ngoảnh phắt đầu lại, Đại Lưu lập tức cười giả lả: “Chẳng lẽ tôi nói đúng à?”
Phong Cẩm Thành cũng phì cười: “Lúc ấy muỗi cái mặc dù không có nhưng bên cạnh là khu thông tin, đó cũng là hậu hoa viên của Diệp Trì. Tất cả những cô nào nhìn được được đều làDiệp Trì, mẹ kiếp, chẳng khác nào tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần rồi!”
Tả Hồng cười tinh quái: “Chứ còn gì, lúc ấy mấy thằng bọn tôi bấn quá, toàn thân như muốn bốc hỏa, nửa đêm liều trốn ra ngoài đi tản bộ, nhìn thấy ở phía đông khu rừng, các cậu còn nhớ chứ? Vừa hay bắt gặp Diệp thiếu gia nhà chúng ta đang “vật nhau” với một con bé, tranh tối tranh sáng nên chúng ta chẳng nhìn rõ, chỉ thấy hai cái đùi non của con bé với cả cái… trắng bóc. Nghĩ lại mà đến giờ tôi còn thấy người rạo rực…”
- Ha ha…
Mấy người ai nấy đều bật cười: “Uống đi, chẳng mấy chốc mà đã cả chục năm trôi qua rồi!”
Diệp Trì cũng không nhịn được cười, lúc ấy còn trẻ tuổi, nông nổi, ngông cuồng đến mức chẳng biết trời cao đất dày, đánh nhau, chơi gái… đủ cả. Nói thật lòng, từ nhỏ đến lớn, Diệp Trì chẳng bao giờ phải tốn một chút công sức cho phụ nữ, không cần anh chủ động, họ cũng tự nguyện bám riết lấy anh, chờ đợi anh lựa chọn. Lúc ấy mấy người bọn họ còn tán phét với nhau: “Cô ả này mặt to quá, chẳng khác gì cái chậu… Cô ả kia miệng nhỏ quá, chơi bằng miệng không sướng… cô này chân hơi vòng kiềng, ở giữa có thể chui lọt cả con chó đấy, anh em mình sao có thể ra vào cái chỗ chó chui chứ?”
Giờ nghĩ lại thật đúng không phải khốn nạn bình thường. Nhưng nếu lúc ấy có cả Thời Tiêu trong số đó, với con mắt kén chọn của Diệp Trì, có lẽ anh thậm chí còn chẳng buồn liếc cô lấy nửa cái: non choẹt, đỏng đảnh, khuôn mặt cũng tàm tạm, thân hình cũng chẳng hấp dẫn lắm. Thế mà hiện giờ cô lại lọt vào mắt xanh của anh, đi vào trong lòng anh. Bị cô lườm Diệp Trì còn thấy muốn chạy đến ôm hôn cô, cô gầm gừ anh cũng thấy còn hay hơn tiếng đàn.
Cho dù cô ấy làm mình làm mẩy với mình, cứ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia lạnh như tiền là anh lại cảm thấy khó chịu vô cùng.
Bị ma nhập rồi! Đúng như Tả Hồng nói, anh đã bị ma nhập rồi.
Thế nhưng Thời Tiêu vẫn nghĩ ra đủ thứ để hành hạ anh. Đợt trước thì lằng nhằng với người tình cũ, khó khăn lắm mới thu xếp ổn thỏa, cũng đã có thai rồi, thế mà chẳng biết tại sao lại tự nhiên thay đổi, khô