Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341283
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1283 lượt.
ây, luận về khí chất, dung mạo hay cách ăn nói đều không hề tầm thường, hơn nữa lại còn thân mật hàn huyên với anh, nhưng nói câu nào cũng nhắc đến Diệp Trì. Đại Lưu chưa từng gặp Phong Cẩm Phong, ba người kia cũng quên mất không giới thiệu. Trong lòng Đại Lưu đã sớm nhận định đây chắc là vợ của Diệp Trì, nào ngờ Diệp Trì đến, còn ôm theo một cô gái khác đến.
Đại Lưu hơi kinh ngạc, sau kinh ngạc mới hay, mình đã nhầm. Liếc nhìn Phong Cẩm Phong, Đại Lưu đột nhiên hiểu ra vấn đề. Sau khi hàn huyên tâm sự, âm thầm quan sát hai cô gái xong xuôi, xét về tướng mạo và vẻ hấp dẫn, vợ Diệp Trì có hơi khiêm tốn hơn: áo măng tô màu trắng sữa, bên trong mặc một chiếc áo phông đen to rộng, trên áo có hình một nhân vật hoạt hình dễ thương; chiếc áo thùng thình gần như che hết tất cả những đường cong của cô, chiếc quần rộng màu trắng, đi cùng với đôi giày vải, giống hệt như một sinh viên đại học mới ra trường; mái tóc buộc cao ở phía sau, tóc mái dài chấm lông mày, đôi mắt to tròn. Khi nhìn thẳng vào đôi mắt này, Đại Lưu đột nhiên bừng tỉnh, đôi mắt ấy cực kỳ trong veo và long lanh, giống như một hồ t khiến cho anh không khỏi nhớ đến bầu trời đầy sao diễm lệ lúc anh còn ở quân doanh. So với đôi mắt ấy, vẻ đẹp của Phong Cầm Phong bỗng trở nên tầm thường, chỉ có điều…
Ánh mắt của Đại Lưu lướt qua Diệp Trì. Diệp Trì ơi là Diệp Trì, cậu từng là một công tử đào hoa, mạnh mẽ độc đoán như vậy, sao giờ lại trở thành một người đàn ông dịu dàng như thế? Chăm sóc cho vợ từng ly từng tý, gần như chẳng để vợ phải động đũa. Đại Lưu thích thú nhìn ngó một lát, phát hiện ra những người xung quanh chẳng chút kinh ngạc trước cảnh tượng này, cứ như thể đây là chuyện thường ngày, anh không khỏi phì cười.
Tả Hồng đương nhiên biết Đại Lưu cười cái gì: “Nào nào Đại Lưu, uống đi, chúng ta uống thôi! Có Thời Tiêu ở đây, Diệp Trì sẽ là một nô bộc tận tụy. Lâu dần cậu sẽ quen thôi!”
Thời Tiêu đỏ mặt, đẩy thìa canh Diệp Trì vừa đưa đến miệng cô, đứng dậy nói khẽ:
- Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một lát!
Thời Tiêu ra ngoài, Đại Lưu mới lên tiếng: “Diệp Trì, Diệp thiếu gia, gai ốc của tôi nổi hết rồi đây này! Yêu vợ cũng không cần phải tận tụy như vậy đâu!”
Diệp Trì lại không nghĩ vậy:
- Vợ tôi, tôi không thương thì ai thương? Thôi được rồi, cậu đừng thấy cô ấy hiền lành ít nói mà coi thường, lúc làm mình làm mẩy với tôi cũng ghê gớm ra trò, khiến ruột gan tôi cũng khó chịu đấy!
Mấy người đàn ông đều bật cười.
Thời Tiêu ngồi trên bồn vệ sinh, nghĩ xem nên lấy lý do gì để về, đột nhiên nghe thấy tiếng của hai nhân viên phục vụ vọng vào: “Oanh này, hôm nay nhóm của Diệp thiếu gia lại đến. Cậu nói xem, mấy anh chàng ấy toàn là “hàng xịn”, nếu lọt được vào mắt một trong số họ thì chẳng còn gì phải buồn phiền nữa!”
Một giọng khác có vẻ ủ rũ: “Đúng thế, cậu nhìn Diệp thiếu gia đào hoa thế, tớ thấy không mười thì cũng phải tám chín cô. Năm ngoái lúc đến đây, Diệp thiếu gia còn dẫn theo một cô minh tinh đến, lúc tớ mang thức ăn vào, hai người ấy đang ôm hôn thắm thiết, nóng mắt vô cùng, tớ còn ngại chẳng dám nhìn cơ. Nhưng kể từ dạo kết hôn đến nay tự nhiên lại thành ông chồng tốt!”
Cô gái tên Na Na liền phì cười, thì thầm: “Tớ nói cho cậu biết, thế giới của họ ăn chơi trác táng lắm. Mấy ngày trước trên báo chẳng nói cái cô tiểu thư nhà họ Phong kia vào khách sạn với Diệp Trì là gì. Đàn ông có thằng nào không thích lăng nhăng đâu, đặc biệt là Diệp thiếu gia, anh ta chơi bời quen rồi, tớ không tin là anh ta có thể cải tà quy chính!”
Đợi tiếng bước chân xa dần, Thời Tiêu mới đi ra.
Cô mở vòi nước rửa tay, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Phong Cẩm Phong ở đằng sau. Cô nhếch môi cười: “Sao? Sốt ruột rồi à? Sợ tôi chiếm luôn vị trí Diệp phu nhân à?”
Phong Cẩm Phong nhìn thẳng vào Thời Tiêu ở trong gương, sắc mặt có hơi u ám: “Tại sao cô không yêu anh ấy?”
Thời Tiêu hơi sững người, xoay người dựa lưng vào thành bệ rửa tay, nhìn Phong Cẩm Phong:
- Vậy chị nói cho tôi biết tại sao chị yêu anh ta? Yêu đến mức thấp hèn như thế? Chị vốn là một cô gái kiêu ngạo như thế cơ mà?
Ánh mắt Phong Cẩm Phong, chợt thay đổi: “Điều này cô mãi mãi không thể hiểu được, tôi yêu anh ấy, lúc tôi còn rất nhỏ đã rất yêu anh ấy rồi, vì vậy anh ấy đáng ra phải là của tôi!”
Thời Tiêu gật đầu: “Đúng là tôi không thể hiểu, nhưng tôi không thể hiểu tại sao trước khi Diệp Trì kết hôn, chị đi đằng nào chứ? Hai người có cả đống thời gian mà?”
Phong Cẩm Phong im lặng hồi lâu không nói, chỉ nhìn Thời Tiêu bằng ánh mắt u ám. Những lời mỉa mai này chỉ có Thời Tiêu mới nói ra được, bởi vì cô đang có nó trong tay, nên cô không thèm, không trân trọng.
Nỗi căm hận của Phong Cẩm Phong đột nhiên trào lên, ánh mắt cô ta từ từ hướng xuống dưới, dừng lại trên bụng Thời Tiêu: “Đứa bé cô định thế nào?Thời Tiêu cảnh giác, đưa tay ra che chắn bụng mình: “Chuyện này chẳng liên quan gì đến cô hết!”
Nói rồi cô quay người bỏ đi. Cho dù Thời Tiêu một lòng một dạ muốn ly hôn nhưng Diệp Trì có thể từ bỏ cô không? Ánh mắt của Diệp Trì là ánh mắt chất chứa sự hạnh phúc