Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341290

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1290 lượt.

ng cho anh động vào người, cứ động vào là nôn
Diệp Trì vẫn còn nhớ lúc mới qua ba tháng, cô vẫn còn rất bình thường, hơn nữa lại còn rất khỏe khoắn. Chú Phan từng nói phần lớn phụ nữ trong thời gian mang bầu thường có nhu cầu tình dục tăng cao.
Lúc mới qua ba tháng, mới đầu anh còn hơi dè dặt, nhưng cứ động vào cô là cô lại chủ động hôn chụt anh một cái, rồi lấy tay gãi gãi lên lưng anh… Cái cảm giác ấy bây giờ nghĩ lại cũng thấy đẹp biết mấy.
Diệp Trì vò vò mái tóc, ngồi xổm xuống bên cạnh Thời Tiêu, ngẩng đầu lên nhìn cô: “Thời Tiêu, rốt cuộc em khó chịu ở đâu, có thể nói thực cho anh biết được không?”
Thời Tiêu nhìn thẳng vào mắt anh hồi lâu, chẳng khó chịu ở đâu cả, anh chỉ phí công hỏi han, quan tâm thôi.
Thời Tiêu đột nhiên hiểu ra, ngoại tình đối với một người đàn ông như Diệp Trì thật chẳng phải chuyện gì sai trái. Hai người họ về cơ bản là khác nhau về quan niệm, cô hy vọng một cuộc hôn nhân bình thường và hạnh phúc, có vợ chồng, con cái; còn thói quen sống của Diệp Trì là: gia đình, hôn nhân chẳng qua chỉ là một phần của cuộc sống mà thôi.
Chuyện này không thể trách ai đúng ai sai, chỉ là hoàn cảnh khác nhau khiến cho quan niệm và thói quen khác nhau mà thôi.
Nói trắng ra, vẫn là câu nói đó của Phong Cẩm Phong là chính xác: cô và Diệp Trì không thích hợp, vô cùng không thích hợp. Thời Tiêu đột nhiên cảm thấy bực bội, có thể không cần phí công sức nữa, hai người có thể bình tĩnh nói rõ với nhau. Vừa nghĩ đến đây, Thời Tiêu liền nhẹ nhàng và nghiêm túc nói: “Diệp Trì, anh buông tha cho em có được không?”






Diệp Trì lấy tay ấn vào huyệt thái dương đang giật giật: “Tiêu Tiêu, đừng đùa nữa, chúng ta đang sống hạnh phúc, sau này con chúng ta ra đời, anh sẽ đánh cho nó một trận, ai bảo nó dám hành hạ mẹ nó! Thế có được không?”
Anh nghiêng người hôn lên trán Thời Tiêu: “Đi thôi, anh đã hẹn với chú Phan rồi, chúng ta đi kiểm tra nào!” Thời Tiêu đứng dậy theo nhưng đứng yên không nhúc nhích, cô ngẩng đầu nhìn Diệp Trì, nhìn vẻ mặt thì hăm hở nhưng từ sâu trong đáy mắt lại hiện lên vẻ mệt mỏi của anh. Gần đây Diệp Trì rất bận rộn, mặc dù Thời Tiêu không biết cụ thể anh đang bận việc gì, nhưng hôm đó Quyên Tử đã nói hình như là đồng thời khởi công công trình ở thành phố và ngoại tỉnh. Thời Tiêu cúi đầu, thầm than thở, đột nhiên cảm thấy chẳng còn chút sức lực nào. Một người đàn ông như thế này tại sao lại cứ phải giữ chặt lấy cô? Hơn nữa nói lý với người đàn ông này cũng chẳng được, vì vậy bản thân mình lại thành kẻ ngốc.
Đến bệnh viện là một loạt những kiểm tra chi tiết. K
iểm tra xong, Thời Tiêu liền ra vườn hoa ở sau phòng bệnh đợi Diệp Trì. Bên cạnh là các phòng bệnh của khoa phụ sản, thỉnh thoảng lại có những ông chồng cẩn thận dìu cô vợ bụng to vượt mặt đi dạo, thỉnh thoảng họ lại nhìn nhau mỉm cười, thì thầm to nhỏ gì đó, rất ăn ý, rất bình thường, nhưng thật sự hạnh phúc.
Thời Tiêu chợt thất thần. Diệp Trì đứng từ xa nhìn khuôn mặt vợ, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ ấy khiến anh không khỏi buồn cười. Nhưng nhớ lại những gì chú Phan nói, anh lại chợt nhíu mày.
Thời Tiêu cũng biết đàn ông ai cũng sĩ diện cả, cho dù trong lòng khó chịu nhưng vẫn phải cho anh ta chút thể diện, dù gì hiện giờ cô vẫn đội cái mũ “Diệp phu nhân” ở trên đầu.
Nhưng vừa vào phòng ăn, nhìn thấy Phong Cẩm Phong, Thời Tiêu đã không khỏi cười nhạt, cần gì đến cô cho lắm chuyện, Phong Cẩm Phong chẳng phải đã đảm nhiệm vai trò của cô từ sớm rồi sao?
- Đại Lưu, chẳng phải đến rồi hay sao?
Hồ Quân đứng dậy đánh tiếng.
Thời Tiêu giúp Diệp Trì cởi áo măng tô khoác ngoài, treo lên mắc rồi quàng vai Thời Tiêu, vui vẻ giới thiệu: “Đây là Thời Tiêu, vợ tôi. Đây là Đại Lưu, chiến hữu của anh, nhìn cái bộ dạng chó của cậu ta đi, lúc ấy không ít lần chơi xỏ anh, đánh nhau không biết bao lần, cuối cùng lại thành anh em!
Đại Lưu ngẩn người trong giây lát rồi bật cười:
- Chào chị dâu, sống cùng với một tên độc tài như Diệp Trì chắc chị dâu phải chịu nhiều ấm ức lắm!
- Cút ngay! Cậu nói lăng nhăng cái gì thế hả? Tôi thương vợ tôi còn không hết, đúng không em yêu?
Thời Tiêu chỉ khẽ mỉm cười.
Đại Lưu là một quân nhân điển hình, chỉ riêng mặt này thôi Thời Tiêu cũng hiểu tại sao anh ta lại hợp cạ với bọn Diệp Trì, trong cốt cách, con người anh ta cũng toát lên vẻ độc đoán, phóng khoáng. Diệp Trì mặc một bộ quân phục, vai đeo quân hàm ba sao. Thời Tiêu cũng không hiểu rõ lắm về quân hàm của quân hàm quân đội, nhưng cũng biết, với độ tuổi của anh ta hiện nay mà được lên chức Tham chiếu thì không phải tầm thường. Làn da ngăm đen, có vẻ gồ ghề, nghiêm nghị hơn bọn Diệp Trì, có lẽ là do đặc điểm nghề nghiệp, ánh mắt mặc dù cười nhưng vẫn mang vẻ dò xét và nghi hoặc, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô và Phong Cẩm Phong.
Nói đến vị trí của ba người cũng có chút đặc biệt, cô ngồi ở bên phải Diệp Trì, Phong Cẩm Phong ngồi ở bên trái Diệp Trì. Nói thật lòng Đại Lưu có hơi mơ hồ, lúc cùng Hồ Quân đến đây, nhìn thấy một “đại mỹ nhân” đang ngồi đ


Polly po-cket