Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1291 lượt.
ẳng và cao, đôi môi mỏng. Nhìn kĩ thấy ở khóe mắt có những nếp nhăn mờ mờ chẳng hề gây cảm giác chướng mắt, ngược lại còn khiến cho anh trở nên chững chạc và điềm đạm.
Một người đàn ông giỏi giang thế này: gia cảnh, khả năng, tướng mạo, thậm chí ngay cả Hứa Minh Chương cũng khó mà bì kịp. Một người đàn ông như vậy có hấp dẫn với phụ nữ cũng là điều đương nhiên.
Thời Tiêu phát hiện tự nhiên trong lòng bỗng cảm thấy chua xót. Hơn nữa chỉ cần người đàn ông này muốn, chỉ cần mình giả bộ hồ đồ, có thể cũng miễn cưỡng được gọi là hạnh phúc. Chỉ có điều Thời Tiêu chẳng bao giờ cần thứ hạnh phúc mỹ mãn ấy. Nếu như không có đứa bé thì thôi, có đứa bé rồi, cô phải nghĩ, Diệp Trì như thế này liệu có đủ tư cách làm cha?
Phong Cẩm Phong mặc dù không có ý tốt nhưng có một điểm, Thời Tiêu cảm thấy cô ta nói đúng, cô không thuộc vào thế giới của họ, cô chỉ là một dân thường, cho dù là Hứa Minh Chương hay Diệp Trì, đều không chung đường với cô.
Trong lúc hầm canh, Diệp Trì liếc cô vợ nhỏ đang thất thần của mình. Dưới ánh đèn, đôi mắt thâm trầm, cắn chặt ống hút, mắt ngẩn ngơ nhìn anh. Vẻ tiều tụy mấy hôm trước đã biến mất, cô trông đã đẫy đà hơn hẳn, khuôn mặt có vẻ tròn trịa hơn, tóc buộc cao đuôi ngựa, để lộ cái cổ dài và trắng ngần.
Cô mặc một chiếc áo phông rộng màu đỏ, cổ hơi rộng, để lộ đôi bờ vai thon nhỏ cùng sợi dây áo lót hoa màu đen nổi bật, vô cùng bắt mắt.
Diệp Trì đột nhiên thấy nóng trong người, không thể kiềm chế được dục vọng trào dâng. Anh đưa tay ra ôm lấy khuôn mặt cô, tham lam miết chặt môi trên môi cô, chẳng để cho cô có cơ hội từ chối, anh đã tách được miệng cô ra, đầu lưỡi đi thẳng vào bên trong, vào cổ họng…
Cái lưỡi linh hoạt giống như một “dũng sĩ” thám hiểm vào vùng đất bí ẩn, sục sạo khắp nơi, khuấy động mọi cảm xúc, khó mà chối từ. Nụ hôn này có mùi cam nhè nhẹ, ướt át và nóng bỏng. Diệp Trì khe khẽ rên lên, không kiềm chế được mình chìm đắm vào cảm xúc…
- Ọe…
Thời Tiêu đẩy anh ra, bịt miệng nôn khan. Nhớ lại những bức ảnh đó, anh cũng hôn người phụ nữ ấy như vậy là Thời Tiêu lại không khỏi b
Không hiểu là vì tâm lý hay sinh lý, nói chung là hiện giờ chỉ cần Diệp Trì động vào là cô cảm thấy buồn nôn. Cho dù có muốn cô cũng không thể chế ngự được cảm giác buồn nôn này.
Lúc cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Diệp Trì đang nhìn mình, đôi môi mỏng mím chặt, sắc mặt u ám, dường như đang nổi cáu, nhưng dường như cũng đang kiềm chế.
Đúng lúc Thời Tiêu tưởng rằng anh chuẩn bị nổi đóa thì Diệp Trì quay người đi, gắp cá trong nồi ra, bỏ mì vào, cho dưa chuột vào rồi múc ra, đặt trước mặt Thời Tiêu, đưa cho cô thìa và đũa: “Nhân lúc còn nóng thì ăn đi, trước khi đi ngủ nhớ uống sữa. Hôm nay có một chiến hữu của anh đến, chắc là anh sẽ về muộn, em không cần đợi anh đâu!”
Diệp Trì tháo tạp dề ra, tay cầm cái áo vét vắt ở trên ghế sô pha, lấy chìa khóa xe rồi đi ra ngoài, đến chỗ tủ giày mới nói một câu: “Ngày mai chúng ta đến bệnh viện tìm chú Phan kiểm tra xem, đã qua ba tháng đầu rồi sao vẫn có phản ứng dữ dội như vậy!”
Nhìn người phụ nữ ngồi trước mặt, mới chỉ có mấy tháng không gặp mà đã già đi nhiều, trong lòng Thời Tiêu bỗng thấy vô cùng khó chịu. Mẹ của Hứa Minh Chương, người phụ nữ này từng mang đến cú sốc mang tính hủy hoại trong cuộc đời cô, chỉ cần vài câu nhẹ nhàng như gió thoảng cũng khiến cô sụp đổ hoàn toàn, buộc phải từ bỏ tình yêu của mình.
Lúc ấy cô thật sự nghĩ cả đời này mình sẽ là người của Hứa Minh Chương rồi, là bạn gái, là vợ của anh, là mẹ của những đứa con của họ, nhưng trong tình cảnh ấy, cô buộc phải chia tay anh, phải cắt đứt hoàn toàn, cũng chính vì người phụ nữ này.
Lúc này đây, bà ta vẫn mang cái mặt nạ kiêu ngạo của mình đến, ưỡn thẳng lưng, cố ý nói thật nhẹ nhàng, có phần hơi cứng nhắc: “Thời Tiêu, bốn năm trước là tôi sai, tôi xin lỗi cô. Nhưng cô biết rõ, chuyện này chẳng liên quan gì đến Minh Chương hết!”
Nói rồi bà ta nhìn thẳng vào mặt Thời Tiêu, ánh mắt
đầy phức tạp: “Hủy hoại nó chẳng có lợi ích gì cho cô hết, hơn nữa tôi không tin cô chẳng còn chút tình cảm nào với Minh Chương, dù gì
Cái tên này khẽ lướt qua trong đầu cô, vẫn có một cảm xúc gì đó trỗi dậy, nhưng chuyện của hai người đã qua đi thật rồi, còn Diệp Trì…
Thời Tiêu đột nhiên cảm thấy ủ rũ, tối qua Diệp Trì về không muộn lắm, lúc anh khe khẽ đi tắm, Thời Tiêu đã tỉnh giấc, liếc cái đồng hồ ở trên đầu giường, kim giờ đã chỉ sang số mười hai.
Anh lên giường nhẹ nhàng ôm lấy cô, mùi rượu thoang thoảng quyện vào mùi hương sữa tắm. Lúc anh nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn, Thời Tiêu đột nhiên cảm thấy chẳng thể hiểu nổi người đàn ông này. Những cái cảm giác ấm áp nhẹ nhàng này lại khiến cho con người ta vấn vương đến thế. Đàn bà luôn cảm tính và hoài niệm.
Thời Tiêu khẽ thở dài, đột nhiên điện thoại trong túi đổ chuông. Thời Tiêu lấy ra nhìn rồi nhấn phím nghe:
- Đang ở đâu thế?
Thời Tiêu hơi ngẩn người rồi đáp: “Ở cơ quan!”
- Cơ quan?