Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1294 lượt.
như thế, vậy thì nó thật chẳng đáng một xu.
Nhưng trong lòng Thời Tiêu hiểu rõ, lần này mình không thể lỗ mãng, phải lên kế hoạch từng chút một, đấu với Diệp Trì không chỉ cần có dũng khí mà còn phải có trí tuệ. Qua chuyện lần trước, Thời Tiêu đã thông minh ra rồi.
Chương 39
Diệp Trì sốt ruột ngửa cổ tu cạn cả cốc nước to, với tay ấn phím điện thoại bảo thư ký mang một cốc khác vào.
Tả Hồng đứng dậy, nhìn Diệp Trì, không nhịn được lại nói: “Diệp Trì, cậu hầu hạ vợ như hầu hạ ông bà cố tổ mà không thấy mất mặt à?”
- Cút đi! Ti thích thế, liên quan quái gì đến cậu!
Nói ra dạo này cuộc sống của Diệp Trì chẳng hiểu ra làm sao, cứ thấy trong lòng nôn nao, không phải là anh mê tín, chỉ cảm thấy sắp có chuyện gì đó xảy ra. Đối với anh mà nói, những chuyện anh để tâm nhất, khó lường nhất cho đến thời điểm hiện tại đều là chuyện của vợ anh. Nói trắng ra là cô đang nghĩ cái gì anh càng ngày càng không hiểu rõ. Ba tháng đầu mang bầu, không được, chúng ta cố nhịn. Ba tháng sau, anh lén hỏi chú Phan, rõ ràng chú Phan nói không thành vấn đề, nhưng anh năn nỉ “đòi yêu” mà cô vẫn cứ một mực từ chối. Vợ anh cứ nói khó chịu, mệt mỏi.
Nhìn cái mặt tội nghiệp đó, Diệp Trì mặc dù vô cùng khao khát nhưng cũng phải nguội ngay. Đây là vợ anh, người vất vả mang thai đứa con của anh, bởi vì chút nhu cầu sinh lý không được thỏa mãn mà nổi cáu thì thật chẳng ra làm sao cả.
Nhưng dần dà anh phát hiện ra chuyện gì đó bất ổn. “Đòi yêu” vợ anh khó chịu, thế thì hôn để giải tỏa cũng được chứ hả? Nào ngờ ngay cả hôn cô cũng không thích. Hôn vào chỗ khác còn được, cứ hôn vào môi là cô thấy buồn nôn, nhạy cảm hơn hẳn những chỗ khác.
Diệp Trì bứt rứt toàn thân mà không được giải tỏa, lúc nào cũng cố nhịn. Nhưng vợ anh cứ nhất khoát không cho anh động vào.
Giờ thì hay rồi, mấy hôm nữa là anh phải ra nước ngoài công tác, đi liền cả nửa tháng trời. Vốn định mang cả vợ đi cùng, nhưng Diệp tướng quân không biết nghe ai thông báo, gọi ngay điện thoại đến bảo anh nên đi một mình, nói rằng vợ anh vác cái bụng bầu lên máy bay e không an toàn.
Bây giờ chỉ có đứa bé trong bụng vợ anh là quý báu, anh chẳng còn chỗ đứng nữa rồi. Hơn nữa chú Phan còn lén nói với Diệp tướng quân, bảo rằng đứa bé trong bụng Thời Tiêu chắc tám, chín phần là “thằng cu” khiến cho nhà họ Diệp vui mừng khôn xiết. Vì vậy mà Thời Tiêu bây giờ trở thành “bà cô tổ” trong nhà họ Diệp, còn anh chẳng là cái thá gì.
Nghĩ đến những chuyện này mà Diệp Trì lại thấy chán nản. Biết sớm như vậy có khi tối đó anh nên “hoàn tục”, ít nhất cũng hạ bớt “hỏa” rồi tính tiếp.
Đừng nói cô ả hôm ấy xinh đẹp, quan trọng hơn là ở cô ta có chút bóng dáng của vợ anh. Lúc ấy suýt chút nữa thì anh đã làm thật, nhưng đến phút chót, “ngọn lửa” bốc lên đầu Diệp Trì, ánh mắt trong v của vợ anh thoáng hiện lên trong đầu, chẳng hiểu ma sai quỷ khiến thế nào mà khoảnh khắc ấy, anh thấy xụi lơ… “thằng nhỏ” bị bứt rứt lâu ngày của anh cũng mất hứng ngay tức khắc.
“Giữ mình”, Diệp Trì không ngờ có ngày mình phải làm điều đó, thật là nực cười! Bọn Tả Hồng vì chuyện này mà không ít lần cười nhạo anh. Điều nực cười nhất đó là, mặc dù vậy, trong lòng anh vẫn áy này mất mấy ngày liền, có tật giật mình, mấy ngày liền anh chẳng dám nhìn thẳng vào mắt vợ, chỉ bị sợ vợ phát hiện ra manh mối gì.
Kể từ đó về sau, không biết có phải do Diệp Trì bị ảo giác không mà cứ thấy vợ anh có vẻ là lạ, nhưng rốt cuộc là lạ ở đâu anh cũng không biết rõ.
Hết giờ làm, Diệp Trì đi siêu thị. Gần đây vợ anh thích ăn canh cá diếc, mỗi lần ăn hết cả bát to. Xách túi cá diếc vào cửa, nhìn thấy Thời Tiêu đang ngồi trên thảm, online. Diệp Trì vào bếp trước, tìm một cái chậu to thả cá vào nuôi, ăn lúc nào thì mổ lúc ấy, như thế cá sẽ tươi ngon hơn.
Anh rửa sạch tay rồi đến gần vòng tay ôm Thời Tiêu lên ghế ngồi, hôn lên trán cô, trách: “Chú Phan đã dặn phải hạn chế tối đa tiếp xúc với máy tính mà, có bức xạ đấy. Anh mua cá diếc rồi, lát nữa sẽ nấu canh cho em ăn, ăn với mì nhé!”
Thời Tiêu vùng ra khỏi vòng tay anh, ngồi trên ghế sô pha gật đầu. Diệp Trì biết vợ mình lại làm mình làm mẩy với mình nhưng cũng chẳng để tâm, vì chú Phan nói phụ nữ mang bầu thường tâm trạng bất ổn, vui buồn thất thường, nói thẳng ra chẳng khác gì một bệnh nhân tâm thần, chúng ta phải dỗ dành, không được so đo.
Diệp Trì đứng dậy cởi áo khoác ngoài, một tay tháo cà vạt, một tay chìa ra trước mặt Thời Tiêu. Thời Tiêu nhanh nhẹn cởi cúc áo, xắn tay áo lên cho Diệp Trì. Làm xong, Diệp Trì lại bế cô vào ngồi trên ghế trong phòng bếp, còn mình thì thắt tạp dề, mở tủ lạnh, lấy hai quả cam ra trước, vắt lấy nói rồi đặt xuống trước mặt Thời Tiêu, xoa xoa đầu cô: “Xong ngay đây, em ngoan nhé! Uống nước cam trước đi, bổ sung vitamin C!”
Thời Tiêu có vẻ thất thần nhìn người đàn ông đang bận rộn ở trước mặt, động tác rất thành thạo và tao nhã, có thể coi là rất đẹp mắt! Thời Tiêu có thể nhìn rõ những đường nét trên mặt anh. Đôi mắt Diệp Trì rất dài, phần xương ở chỗ lông mày hơi cao, khiến cho đôi mắt trở nên sâu thẳm, sống mũi th