Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1287 lượt.
sâu oán hận. Mà cho dù có không chôn vùi oán hận, trong lòng cũng sẽ thôi bất bình. Thời Tiêu đã hiểu rõ điều này hơn cả anh, đời người không thể chỉ sống dựa vào tình yêu.
Lần đầu tiên trong đời Hứa Minh Chương bị sốc, anh thấm thía sâu sắc, bản thân không bằng Diệp Trì, không gì bằng. Anh tưởng rằng gia thế vượt trội hơn người, ấy vậy mà chẳng chịu nổi một cú sốc. Anh tưởng rằng mình có bản lĩnh hơn người, thế nhưng vẫn chẳng thể nào bảo vệ người con gái anh yêu nhất. Đây chính là thứ tình yêu mà một kẻ luôn miệng nói yêu cô đã mang lại cho cô, một thứ tình yêu rẻ mạt và thấp hèn.
Anh không xứng với Thời Tiêu, không xứng để yêu cô. Lúc đó anh từng thẳng thừng nói với Diệp Trì, nếu như Thời Tiêu yêu anh ta, anh cam tâm tình nguyện rút lui, chỉ đứng từ xa nhìn họ hạnh phúc. Nào đâu có ngờ, cuối cùng chuyện đó lại thành sự thật. Nhưng nói thì dễ mà làm thì khó. Vào lúc này đây, khi tình cờ gặp lại cô, nhìn khuôn mặt tiều tụy của cô, Hứa Minh Chương lại không khỏi thấy lòng xót xa. Nhưng bao nhiêu nỗi lòng chỉ thốt ra được có một câu: “Em vẫn khỏe chứ?”
Tay Thời Tiêu siết chặt xấp tài liệu. Thường ngày cô hạn chế tối đa a chỗ này, nhưng thỉnh thoảng cũng không thể tránh được. Hơn nữa Hứa Minh Chương đã chuyển đi rồi, cô nghĩ chưa chắc đã gặp lại anh.
Cô nghe chị Điền nói rằng chuyển đến nơi nào của Tứ Xuyên, chức vụ gì đấy cô cũng không rõ lắm. Nói thật lòng, Thời Tiêu cũng từng nghĩ có nên nói chuyện với Diệp Trì không, nhưng gần đây cô làm căng với Diệp Trì, đương nhiên chẳng muốn nói chuyện với anh ta, còn nữa, Thời Tiêu cảm thấy nếu mình mở miệng nói chuyện này với Diệp Trì, chưa chắc đã là một chuyện tốt với Hứa Minh Chương.
Hơn nữa Thời Tiêu đột nhiên phát hiện, không biết từ lúc nào, bản thân cô khi nghe đến cái tên Hứa Minh Chương, cảm giác đã không còn đau đớn như xé nát tim gan như trước nữa, mặc dù hôm nay đối mặt với nhau, Thời Tiêu cũng có thể cảm thấy bình thản như không.
Vật đổi sao dời, tình yêu từng một thời khắc cốt ghi tâm, cuối cùng vẫn không thoát khỏi thời gian.
Thời Tiêu ngẩng đầu mỉm cười với anh rồi gật đầu: “Em rất khỏe, anh cứ yên tâm!”
Nói rồi cô đi thẳng về phía trước, lúc lướt qua người anh, Thời Tiêu khẽ nói: “Hứa Minh Chương, tạm biệt!”
Hứa Minh Chương khựng người nhưng không ngoảnh đầu lại, không thể cho cô một tương lai hạnh phúc, chi bằng hãy từ bỏ, có lẽ cô còn có cơ hội có hạnh phúc, đấy là lời Lục Nghiêm nói.
Hứa Minh Chương đứng thẳng lưng, đi vào trong tòa văn phòng, ánh mặt trời lấp lánh trên áo anh. Trong cuộc sống của anh, kể từ nay sẽ không còn thứ ánh sáng rạng rỡ ấy nữa.
Cửa thang máy mở ra, Hứa Minh Chương đang định bước vào thì nhìn thấy Diệp Trì từ trong đi ra. Diệp Trì đứng trước mặt anh, lạnh lùng nhìn anh. Hai người nhìn nhau hồi lâu, mắt Hứa Minh Chương chợt lóe sáng, anh lùi ra sau một bước. Diệp Trì đi lướt qua người Hứa Minh Chương. Hứa Minh Chương đi vào trong thang máy, đưa tay lên ấn vào bảng điều khiển, miệng nói:
- Diệp Trì, hãy trân trọng cô ấy, yêu thương cô ấy, đừng làm cô ấy khóc!
Diệp Trì dừng bước ngoảnh đầu i, khóe miệng khẽ nhếch lên, cười vẻ mỉa mai:
- Đây là chuyện giữa vợ chồng tôi, liên quan quái gì đến cậu!
Ánh mắt anh nhìn Hứa Minh Chương từ đầu đến chân rồi trầm giọng nói: “Là khóc hay cười thì Thời Tiêu cũng là vợ của tôi. Cô ấy là của tôi, cả đời này là vậy, cho dù có chết, trên bia mộ cũng sẽ khắc họ Diệp, chẳng liên quan gì đến họ Hứa của cậu. Do đó hãy cút càng xa càng tốt, đừng để tôi gặp lại cậu, nghe thấy chưa hả?”
Thời Tiêu nộp tài liệu quay về, vừa đến cây cầu bằng kính đã nhìn thấy Diệp Trì đang dựa lưng vào thành cầu hút thuốc, mắt nhìn ra bên ngoài, sắc mặt sầm sì ẩn sau làn khói mờ ảo.
Trong trí nhớ của Thời Tiêu, Diệp Trì đã lâu lắm chưa hút thuốc, kể từ sau khi cô mang bầu, trong nhà tuyệt đối anh không hút thuốc, cho dù có lên cơn nghiện cũng chạy ra hành lang hút, người đàn ông này đôi khi rất biết tiết chế.
Thời Tiêu hơi cúi đầu, trong cái thùng rác dưới chân có đến ba bốn điếu thuốc đã hút. Thuốc lá Diệp Trì rất đặc biệt nên chỉ liếc sơ qua là Thời Tiêu biết ngay. Tiếng chuông cảnh giác bất chợt vang lên trong đầu Thời Tiêu. Cô có cảm giác Diệp Trì lúc này có gì đó không ổn, có vẻ rất bất thường. Tư duy của cô hoạt động thật nhanh, cô ngoảnh đầu nhìn xuống dưới, qua lớp cửa kính có thể nhìn thấy rõ bãi đỗ xe. Như vậy có nghĩa là ban nãy anh ta đã nhìn thấy cô và Hứa Minh Chương nói chuyện.
Tim Thời Tiêu chợt giật thót, nói thật lòng, Thời Tiêu đến giờ vẫn còn hơi sợ chuyện lần trước. Nếu chẳng may chọc giận Diệp Trì, cô tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp.
Thời Tiêu đưa tay lên xoa xoa bụng mình. Diệp Trì ngoảnh lại nhìn cô, ánh mắt u ám lướt qua tay cô, khẽ hừ giọng rồi tiến đến kéo tay cô:
Thời Tiêu biết, chỉ cần là chuyện Diệp Trì muốn thì cô có phản đối cũng chẳng được. Do vậy Thời Tiêu liền xin nghỉ về nhà.
Trên đường về, cô không buồn đoái hoài đến Diệp Trì, lúc đợi đèn đỏ, Diệp