XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1277 lượt.

uyết định chia tay rồi, giờ có giải thích những điều này đúng là chuyện thừa hơi!
Nói đi, tôi đang nghe đây!
Thời Tiêu khẽ thở dài: “Chính là lần tiền bối ở nước ngoài mới về, lãnh đạo cơ quan em mời anh ta đi ăn!”
Thời Tiêu nói câu mở đầu rồi chẳng biết giải thích tiếp thế nào. Diệp Trì liền tiếp lời cô:
“Ừ, ăn được một lúc thì hai người bỏ đi giữa chừng, tình cũ khó quên nên mới ôm hôn nhau nồng nhiệt ở trong thang máy. Về sau thì sao? Lúc hai người vào thang máy vẫn chưa đến tám giờ, mà hơn mười giờ cô mới về nhà, trong khoảng thời gian đó hai người đi đâu? Đi thuê phòng khách sạn, hay là tìm đại một chỗ thoáng mát nào đó?”
Thời Tiêu đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào Diệp Trì:
- Anh nghĩ chúng tôi giống như anh sao?
- Trước mắt Thời Tiêu như tối đi, cái bóng cao lớn của Diệp Trì đã chắn ngay trước mặt cô, cúi nhìn cô, nghiến răng trèo trẹo nói: “Tôi làm sao? Xưa nay tôi quang minh chính đại, không như cái thằng họ Hứa kia, lén lén lút lút, có biết các người là gì không? ẩu nam nữ!”
Lúc Diệp Trì nói ra ba chứ ấy, Thời Tiêu tức đến mức run rẩy, gần như mất đi lý trí:
- Anh thì sao, anh là cái gì, anh còn không bằng loại chó má!
Diệp Trì bật cười, chỉ có điều nụ cười thật đáng sợ:
- Giỏi lắm! Có bản lĩnh, dám cãi lại tôi rồi hả? Đây là cô tự thừa nhận nhé, sao? Muốn ly hôn với tôi, cao chạy xa bay với thằng khốn họ Hứa ấy chứ gì? Đáng tiếc, thằng nhóc ấy đã bị chuyển đến một nơi khỉ ho cò gáy ở Xuyên Thiểm rồi! Còn có cả Đình Đình chắc chắn sẽ đuổi theo anh ta đến đó. Có một cô gái xinh đẹp như Đình Đình bám theo, cô đoán xem, thằng khốn ấy có muốn dùng hàng second hand như cô không? Đáng tiếc hơn nữa là, cho dù hắn ta có cần cô đi chăng nữa cũng đừng mơ. Thứ gì đã là của Diệp Trì này, cho dù có hỏng cũng không đến lượt kẻ khác. Cô là vợ tôi, tôi có hành hạ cô thế nào cũng là quyền của tôi!
Ánh mắt trượt xuống dưới, không biết từ lúc nào, Thời Tiêu bị tuột mất hai cái cúc áo, từ góc độ của Diệp Trì có thể nhìn thấy làn da mịn màng ở bên trong cùng với rãnh ngực sâu hút. Điều này đối với một người “đói sex” như Diệp Trì đúng là một cám dỗ khó mà cưỡng lại được.
Mắt anh chợt sáng lên, nghiêng người vùi mặt vào ngực cô, mơn man làn da mịn màng nơi ngực cô. Thời Tiêu đẩy Diệp Trì ra nhưng không được, cô không dám chống cự dữ dội, dù gì cô cũng phải chú ý đến cái thai trong bụng.
Khi Diệp Trì cởi được áo ngực của Thời Tiêu, bàn tay luồn xuống gấu váy của Thời Tiêu, không biết Thời Tiêu lấy đâu ra sức lực, đẩy được Diệp Trì ra.
Diệp Trì bị đẩy mạnh, giật lùi ra sau hai bước. Thời Tiêu luống cuống đóng lại khuy áo:
- Xin lỗi, em mệt!
Diệp Trì cười khẩy:
- Mệt ư, sao khi tên họ Hứa ấy động vào không thấy cô kêu mệt, tôi buộc phải nghi ngờ cái thai trong bụng cô rô
Diệp Trì tức tối tuôn ra những lời độc địa. Mặt Thời Tiêu như trắng bệch ra, nhìn Diệp Trì trân trối. Hồi lâu sau, khóe môi cô chợt nhếch lên:
- Anh nói đúng, đứa con là của người khác, chẳng liên quan gì đến anh hết, anh cứ động vào là tôi buồn nôn, buồn nôn đếu không chịu được!
Diệp Trì vung tay giáng cho Thời Tiêu một bạt tai, Thời Tiêu chưa kịp nói hết đã bị cái bạt tai của Diệp Trì khiến cho loạng choạng giật lùi ra sau hai bước rồi ngã ra đất. Cái bạt tai này của Diệp Trì là do anh quá sức nóng giận, thực sự không kiềm chế được sức lực nên đánh rất mạnh. Nhìn thấy Thời Tiêu bị ngã ra đất, Diệp Trì có hơi bình tĩnh lại, vội vàng chạy đến.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thời Tiêu đột nhiên ngẩng lên, đôi mắt long lanh, trên gò má hằn rõ năm ngón tay. Diệp Trì chợt thấy xót xa, đưa tay lên chạm vào nhưng bị Thời Tiêu tránh đi, khiến cho cơn giận trong lòng anh ta lại bùng lên.
Anh nói như vậy chẳng qua là do ghen tuông, nhưng những lời từ miệng Thời Tiêu phát ra thực sự khiến anh không thể chịu nổi. Diệp Trì tức phát điên nhưng thật chẳng dám làm gì cô, bài học lần trước vẫn còn hằn sâu trong kí ức của Diệp Trì, chỉ cần vẫn còn muốn sống với vợ, những chuyện như thế tuyệt đối không thể để có lần thứ hai. Không làm gì được Thời Tiêu, Diệp Trì thực sự tức phát điên.
Diệp Trì vươn tay ra giữ chặt lấy cánh tay Thời Tiêu, ép chặt môi lên môi cô, không thể không “xử lý” cô ta được.
Trước đây Diệp Trì để ý đến cảm xúc của Thời Tiêu, gần như có chuyện gì cũng nhường nhịn cô, thuận theo cô. Nhưng lần này anh nổi điên thật sự, không thể chiều theo cô được nữa. Diệp Trì nhanh chóng sử dung “thủ đoạn”, để xem cô có còn buồn nôn nữa không.
Thời Tiêu vô cùng căm hận, hận Diệp Trì độc đoán, hận luôn cả bản thân vô dụng. Rõ ràng trong lòng vô cùng muốn nôn nhưng cơ thể lại phản ứng ngược lại. Nằm bên dưới Diệp Trì, người cô như run lên, cuối cùng chìm đắm…






Diệp Trì có nằm mơ cũng không ngờ Thời Tiêu lại bỏ đi không một lời từ biệt như vậy.
Từ nước ngoài trở về, đối diện với tình cảnh này: Thời Tiêu đã bỏ trốn, hơn nữa dường như đã có kế hoạch từ trước, mang theo con trai của anh, chỉ để lại một tờ đơn xin ly hôn cùng với mấy bức