Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341275
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1275 lượt.
ảnh chẳng biết kiếm từ đâu ra.
Còn nhớ trước khi anh đi vẫn còn tử tế lắm mà, có lẽ chỉ là giả bộ để anh tưởng là tốt. Lúc ở nước ngoài Diệp Trì còn nghĩ ngợi, sao mình lại trở thành một người đàn ông mềm yếu như thế, vợ anh chỉ cần dùng ánh mắt trong veo ấy nhìn anh là lửa giận trong anh lập tức bị dập tắt. Bảo “xử lý” cô cuối cùng vẫn là anh “hầu hạ” cô.
Cái gọi là “vợ chồng cãi nhau đầu giường, làm hòa đuôi giường” cũng có lý. Nhớ đến bộ dạng mang bầu của vợ là Diệp Trì lại cười luôn miệng.
Tháo gỡ được khúc mắc rồi Diệp Trì cũng thấy tâm trạng thoải mái hơn. Thực ra nghĩ kĩ lại, Diệp Trì cũng hiểu đoạn băng ấy chẳng qua là nhằm ly gián quan hệ của hai người. Kẻ dùng thủ đoạn xấu xa n
Diệp Trì nhếch môi cười: “Anh đã gọi cho mẹ rồi, lát nữa mẹ sẽ đến đón em về nhà ở. Chịu khó ăn uống, nếu thấy khó chịu ở đâu thì đừng đi làm, báo Diệp Sinh xin nghỉ cho em, đừng làm con trai anh mệt đấy! Nhớ phải gọi điện cho anh nhé!”
Diệp Trì cúi xuống hôn lên trán cô
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Thời Tiêu mới từ từ mở mắt ra, lật người trở lại, đạp hết gối đầu, gối ôm, ga lụa tơ tằm xuống đất, hai tay đấm mạnh xuống giường. Chuyện quái quỷ gì thế này? Cô là kẻ ngu chỉ biết ăn không biết hận thù hay Diệp Trì quá cao thủ? Vừa đấm vừa xoa, anh ta tưởng làm vậy là dỗ dành được cô ư?
Nhớ lại chuyện tối qua, Thời Tiêu lại hậm hực tát cho mình hai cái. Xuống giường, cô lao vào nhà vệ sinh, ngồi trên bồn cầu và trầm ngâm suy nghĩ. Cái gã Diệp Trì này, nói lý với anh ta chẳng khác gì đàn gảy tai trâu, nhưng cứ vớ vớ vẩn vẩn như thế này, Diệp Trì thật không làm được.
Cô không có niềm tin, cô nhát gan, cô để bụng, cô sợ… đủ trạng thái cảm xúc chất chứa trong lòng, khiến cho cô cảm thấy cô không thể ở bên Diệp Trì như thế này được nữa, cô không chịu nổi.
Thực ra từ trước đến giờ, Thời Tiêu là một cô gái cực kì bình thường, cô hi vọng tìm được một người chồng yêu thương, chiều chuộng cô, xây dựng một gia đình nhỏ, đi làm về đón con về nhà, đi chợ, nấu nướng, sau đó cả nhà ngồi quây quần trên ghế sô pha xem tivi. Những ngày tháng như vậy hết sức bình thường nhưng lại là giấc mơ của cô.
Thấy cuộc sống của anh trước đây “đa màu sắc” như vậy, bảo anh thay đổi, làm một người đàn ông tốt của gia đình, Thời Tiêu cảm thấy là điều không thể. Trước đây cô từng ngây thơ, cô cứ tưởng rằng hai người có thể chia tay trong hòa bình, dù gì hai người lấy nhau cũng đâu phải vì tình yêu.
Cô vì muốn tránh tình cũ chuẩn bị quay về, còn Diệp Trì, theo như Thời Tiêu nghĩ, ban đầu chắc anh ta thấy lạ lẫm, mới mẻ, dù gì trong thế giới của anh ta, loại con gái như cô cũng coi như là “của hiếm, nhưng về sau lại mất đi kiểm soát, giống như một con ngựa hoang bị đứt cương, trong cuộc sống hôn nhân, Thời Tiêu không thể kiểm soát được, Diệp Trì dường như cũng “hâm hâm”, anh ghen tuông chỉ bởi vì một sợi dây chuyền Tưởng Tiến tặng cho cô, vì ghen tuông phát tác khiến anh thay đổi chủ ý ban đầu, muốn có con, bắt cô phải sinh con, hơn nữa còn không cho cô có cơ hội từ chối.
Biết được chuyện của cô và Hứa Minh Chương, anh như người mất đi lý trí, trừng phạt cô, kiểu trừng phạt ấy khiến cho cả đời Thời Tiêu không dám nghĩ có lần thứ hai. Nếu như tất cả những thứ ấy có thể giải thích là tình yêu của anh ta, vậy thì đúng lúc cô hạ quyết tâm sẽ ngoan ngoãn sống với Diệp Trì thì anh ta lại ngoại tình.
Trong khi cô đang mang bầu lại đi ôm ấp, hôn hít, thậm chí làm tình với một người đàn bà khác. Thời Tiêu cảm thấy buồn nôn với thứ tình yêu như vậy. Cô không thể chịu đựng được, nhưng cô thật vô dụng, chỉ cần Diệp Trì quyết tâm trị cô, cô thậm chí không thể từ chối được. Cái cơ thể này, vào một giây phút nào đó dường như đã không do cô chế ngự, Diệp Trì có quyền kiểm soát còn hơn cả cô. Nhưng sự hòa hợp về cơ thế chẳng nói lên điều gì, trong lòng Thời Tiêu vẫn cảm thấy chán ghét, huống hồ Diệp Trì lại đánh cô. Giơ tay lên là một bạt tai. Thời Tiêu đứng dậy, nhìn vào gương, xoa xoa gò má của mình, chẳng còn vết tích gì nữa, thậm chí có phần trơn láng hơn cả bên kia. Thế nhưng cảm giác đau đớn đến tê dại và sự sỉ nhục ấy khiến cho Thời Tiêu không sao quên được. Cô không thể nào tưởng tượng, khi đứa bé trong bụng cô được sinh ra, đối mặt với người cha như vậy hết ngày này sang ngày khác, nó sẽ như thế nào? Cô hy vọng mang lại cho đứa bé một gia đình hạnh phúc, cho dù cái gia đình ấy chỉ có mẹ.
Hơn nữa Thời Tiêu tin rằng lần này, Diệp Trì cũng sẽ từ bỏ, chỉ cần anh ta còn có chút liêm sỉ, hay nói cách khác, trong lòng anh ta có chút gì đó thương hại và cảm thông đối với cô, sẽ chấp nhận từ bỏ để cô tự do. Vì vậy mới nói Thời Tiêu quá ngây thơ, trong từ điển của Diệp Trì, có lẽ không có hai từ “liêm sỉ”, hoàn toàn không có.
Mặc dù nghĩ vậy, nhưng Thời Tiêu vẫn quyết tâm ra đi, cô không muốn dây dưa mãi với Diệp Trì nữa, mang theo đứa bé, tìm một nơi non xanh nước biếc ở một thời gian, để cho đôi bên bình tĩnh lại, có thể đây là lựa chọn tốt nhất lúc này.
Thời Tiêu từng nghĩ, cho dù Diệp Trì cứ mãi cố chấp, nhưng theo thời gian, sự cố