Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341272

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1272 lượt.

chấp ấy vẫn sẽ nhạt dần, cũng giống như tình yêu chết đi sống lại giữa cô và Hứa Minh Chương năm nào, cuối cùng vẫn không vượt qua được sự thử thách của thời gian, huống chi là Diệp Trì. Cô và Diệp Trì có cái gì chứ? Tình yêu ư? Nhắc đến hai từ này là Thời Tiêu lại thấy vô cùng nực cười.
Thời Tiêu đã chuẩn bị từ sớm, Diệp Trì vừa đi là cô đã gọi điện về nhà họ Diệp, bảo qua nhà Quyên Tử ở mấy hôm, dạo này Quyên Tử đang được nghỉ làm. Bà Diệp đã từng gặp Quyên Tử, biết là bạn thân của con dâu, chú Phan lại luôn miệng dặn dò phải duy trì tâm lý vui vẻ cho Thời Tiêu, bởi vì đợt trước kiểm tra, phát hiện ra cô có xu hướng mắc chứng bệnh trầm uất, khiến cho ông bà Diệp lo lắng vô cùng, không phải sợ gì khác, mà là sợ ảnh hưởng đến đứa cháu đích tôn trong bụng Thời Tiêu.
Người Trung Quốc, mặc dù hiện nay tư tưởng đã thoáng hơn nhiều, nhưng vẫn chút bảo thủ, nhất thời chưa thể thay đổi ngay, nhất là nhà họ Diệp, đã sớm mong muốn có cháu trai từ lâu, nay khó khăn lắm mới có, nếu chẳng may có chuyện gì chẳng lành thì sống không bằng chết. Do đó họ càng thêm cẩn thận.
Nghe thấy Diệp Trì nói đến nhà bạn ở, bà Diệp mặc dù không vui lắm nhưng nghĩ, bọn trẻ cùng tuổi ở chung với nhau dù gì cũng vui hơn, biết đâu lại có lợi cho đứa bé trong bụng, thế nên đành đồng ý, chỉ dặn dò phải chú ý này nọ. Thời Tiêu cúp điện thoại, không nén được thở dài. Có được một người mẹ chồng như bà Diệp thật chẳng có điểm gì để chê trách cả, nhưng dù gì cũng đâu phải ở chung với mẹ chồng cả đời.
Cô xuống nhà, lấy hành lý đã thu dọn sẵn từ trong góc phòng cất đồ ra, mở ra, kí vào tờ đơn ly hôn rồi đặt lên bàn uống trà, bên dưới còn đặt xấp ảnh mà Phong Cẩm Phong đưa cho cô.
Thời Tiêu tìm ra bức ảnh Diệp Trì và người đàn bà xinh đẹp kia hôn nhau say đắm, đột nhiên nhớ lại những lời Diệp Trì đã nói với mình hôm đó. Cô lấy một cái bút, viết lên đó ba chữ “Cẩu nam nữ!”
Viết xong cô lại thấy mình thật là ấu trĩ. Một cảm giác đau đớn chua xót bao trùm trái tim cô. Thời Tiêu lắc mạnh đầu, xách hành lí bỏ đi. Nào ngờ lần đi này của cô là một lần trải nghiệm sinh tử.






Mười mấy ngày Diệp Trì ở nước ngoài, gần như ngày nào anh cũng gọi điện cho Thời Tiêu, chẳng có ngày nào không, nhưng toàn tắt máy. Gọi điện thoại về nhà mới hay cô chuyển đến chỗ Quyên Tử ở, thế nên anh cũng yên tâm. Cô nàng này lại đang làm mình làm mẩy với anh đây. Cứ như thế này cũng được, còn hơn để cô ở nhà nghĩ ngợi vẩn vơ. Hơn nữa về nhà bố mẹ ở, hai ông bà chắc chắn sẽ suốt ngày ép cô ăn. Thời Tiêu được anh nuông chiều nên ăn ngon quen miệng rồi, giờ ở với bố mẹ, nếu ăn món gì không vừa ý chắc cũng không dám từ chối. Có khi đến ở với Quyên Tử lại hay.
Diệp Trì suốt ngày lo lắng cho vợ. Anh nghĩ, quản lý một công ty trên dưới hàng nghìn người th không vất vả như trông nom một mình Thời Tiêu. Thế nhưng trong lòng anh vẫn thấy ngọt ngào, cứ nghĩ đến đứa bé trong bụng vợ là anh chỉ muốn lao ngay về với cô. Thế mà cô chẳng chịu hiểu cho tâm tư của anh gì cả, chẳng buồn nghe đến một cuộc điện thoại.
Diệp Trì định gọi sang máy của Quyên Tử nhưng nghĩ bụng, với tính cách của vợ anh chắc chắn sẽ một mực không chịu nghe nên anh cũng thôi. “Trời cao, hoàng đế lại ở xa”, anh cũng chẳng làm gì được Thời Tiêu nên cũng đành để yên cho cô vài ngày.
Sự sơ xuất của Diệp Trì đã tạo điều kiện cho Thời Tiêu có đủ thời gian trốn chạy. Cho đến khi Diệp Trì hăm hở về nhà mới phát hiện ra người đi, nhà bỏ không. Trong lòng Diệp Trì vô cùng phẫn nộ và lo lắng. Diệp Trì xé nát tờ đơn ly hôn, cầm xấp ảnh lên, xem hết một lượt. Rất chuyên nghiệp, góc độ chụp rất tinh tế, đừng nói là cô vợ ngốc nghếch của anh mà cho dù anh nhìn thấy cũng có hơi nghi ngờ bản thân đã mắc lừa cô ả kia, thật khốn kiếp!
Xoay tay lại, Diệp Trì phát hiện đằng sau bức ảnh có chữ, vội vàng đọc lướt qua rồi đột nhiên nhớ lại cảnh tượng hai người cãi nhau vào cái đêm trước khi anh đi, cô đã cứng đầu cứng cổ cãi lại anh: “Còn anh thì sao? Anh là cái gì? Anh còn không bằng loại chó má!”
Diệp Trì là dân nhà lính, nhưng Hứa Minh Chương chỉ là một thư sinh nho nhã, có thể ra đòn với Diệp Trì đã là khá lắm rồi, nghe Phong Cẩm Thành nói Diệp Trì bị ăn mấy đòn tím bầm mặt mày, cho thấy ngoài chút bản lĩnh ra, Hứa Minh Chương cũng rất liều mạng. Chuyện này chứng tỏ điều gì, chứng tỏ rằng Thời Tiêu thực sự là cô gái mà cậu ta để tâm đến, là cô gái xứng đáng để cậu ta dùng tính mạng để đổi lấy.
Một người đàn ông như thế chẳng dễ dàng yêu một người phụ nữ, nhưng đã yêu rồi muốn quên sẽ càng khó. Đình Đình là cô công chúa gia đình anh nâng niu trong lòng bàn tay, có chuyện gì khó khăn đều có họ che chắn giúp. Giờ Đình Đình mà theo Hứa Minh Chương chắc chắn không có kết cục tốt đẹp, nói không chừng cả đời này anh ta sẽ mãi nhớ về Thời Tiêu.
Mà Diệp Trì đúng là thùng thuốc nổ, ghen gì mà khủng khiếp. Đã đánh người ta gãy hai cái xương sườn rồi, lại còn chặn đứng con đường tiến thân của người ta. Như thế còn chưa hả giận, còn phải điều Hứa Min