Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341258

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1258 lượt.

>Thời Tiêu ngẩng đầu nói: “Đan Đan nói chồng chị là chú giải phóng quân, đóng quân bên kia núi. Vậy thì chắc chị theo chồng đến đây nhỉ. Thế mà em cứ tưởng chị là giáo viên, chị giảng bài rất chuyên nghiệp.”
- Trước chị từng là giáo viên. Sau khi kết hôn lại ly hôn, sau đó lại tái giá với Trấn Đông. Vì đặc trưng nghề nghiệp của anh ấy nên chị phải nghỉ việc đi theo đấy. Hai năm nay đóng quân ở Thành Đô, có thể sang năm sẽ đi Tây Tạng.
Thời Tiêu há hốc miệng, Dẫn Tố bật cười:
- Em thật là dễ thương, giống hệt như con Bống nhà chị!
- Bống? Ai thế chị?
- Con gái chị, năm nay được ba tuổi, cách trợn mắt há miệng của nó cũng na ná như em!
Nói rồi Dẫn Tố liếc nhìn bụng Thời Tiêu:
- Xem ra cũng phải năm tháng rồi nhỉ, mặc dù ở đây rất đẹp nhưng điều kiện y tế kém lắm. Hãy nghĩ cho đứa trẻ trong bụng, mau mau ra khỏi nơi này đi.
Thời Tiêu chu môi: “Em muốn ở lại đây cả đời, nuôi nấng con trai em!”
Dẫn Tố cười, nụ cười rất nhẹ nhàng, nhìn Thời Tiêu dường như cô có thể nhìn thấy bóng dáng của chính mình vài năm về trước. Dẫn Tố không khỏi lắc đầu, nghiêm túc nói:
- Chạy trốn thực ra không thể giải quyết được hoàn toàn vấn đề. Chuyện lớn như thế nào, đi qua rồi ngoảnh đầu nhìn lại lại thấy mình vô cùng ngốc nghếch, có thể trong lúc em còn chần chừ đã bỏ lỡ cảnh tượng đẹp nhất của đời mình rồi!
Thời Tiêu ngẩn người:
- Chị Dẫn Tố, chị từng bỏ lỡ ư?
- Cái gì?
- Cảnh tượng đẹp nhất trong cuộc đời?
Dẫn Tố lắc đầu, ánh mắt hiện lên niềm hạnh phúc:
- Không, chị không bỏ lỡ, bởi vì “cảnh tượng” của chị là sống động, là kiên định, từ đầu đến cuối đều đi theo chị. Trong lúc chị thờ ơ không ngoảnh đầu lại, anh ấy luôn ở đằng sau chị, chạm tay vào là tới, nhưng chị vẫn tiếc nuối, dù gì vẫn bỏ qua một chút thời gian có thể hạnh phúc bên nhau.
Sáng ngày thứ ba, có hai anh bộ đội đến đón Dẫn Tố đi, bọn họ rất cung kính với chị. Thời Tiêu biết, chồng của Dẫn Tố chắc chắn không phải là một quân nhân bình thường. Chỉ có điều, một phụ nữ sau khi ly hôn rồi vẫn có thể hạnh phúc như vậy. Thời Tiêu vô cùng ngưỡng mộ và chúc phúc cho chị. Chị rất xứng đáng với hạnh phúc
Thời Tiêu nghĩ kĩ lại những lời Dẫn Tố nói, mặc dù cảm thấy rất có lý, nhưng bảo cô quay về như thế này khiến cô cứ cảm thấy mất mặt làm sao? Thời Tiêu cũng không biết rốt cuộc mình cảm thấy mất mặt cái gì, nhưng cứ nghĩ trốn được ngày nào hay ngày ấy, hoàn toàn không hay biết, cô ở đây thì ăn ngon ngủ yên, trong khi Diệp Trì thì đang sắp phát điên lên rồi.
Suốt nửa tháng ròng không có tin tức gì, cô mua vé giường nằm đến Thành Đô, vậy mà lật tung cả Thành Đô rồi mà vẫn không thấy tăm hơi đâu, cứ như thể đã mọc cánh bay mất hút vậy.
Ba ngày trước Diệp Trì đến Thành Đô, cũng may bố mẹ vợ của anh chỉ về nhà vài ngày là đi, nếu không Diệp Trì cũng chẳng biết phải ăn nói ra làm sao với họ nữa.
Mẹ vợ thường ngày trông cứ tưởng thờ ơ với mọi thứ nhưng nếu biết chuyện Diệp Trì khiến cho Thời Tiêu phải bỏ đi, thật không biết bà ấy có thể làm những gì? Diệp Trì cũng biết nếu muốn ở với vợ cả đời còn lại, tuyệt đối không thể đắc tội với bố mẹ vợ.
Trước khi đi, Diệp Trì có đến tìm Quyên Tử, Diệp Trì dám chắc nếu Thời Tiêu có liên lạc với ai, người ấy chỉ có thể là Quyên Tử.
Diệp Trì đập cửa suốt cả buổi, người ra mở cửa lại chính là Tả Hồng, mặt mày hắc ám như kiểu không được thỏa mãn. Anh ta quấn quanh eo một chiếc khăn tắm, trước ngực có mấy vết cào, trên mặt còn lằn rõ dấu năm ngón tay. Vừa mở cửa Tả Hồng đã gào lên:
- Mẹ kiếp, ai thế? Mới sáng ra đã đến phá quấy rồi!
Nhìn thấy Diệp Trì, Tả Hồng vội vàng che đi vết thương trên mặt. Diệp Trì chẳng buồn đoái hoài đến hành động “bịt tai giả vờ” nghe thấy tiếng chuông của Tả Hồng, hỏi thẳng:
- Quyên Tử đâu, có ở nhà không?
Nói rồi liền đẩy cửa bước vào. Tả Hồng vội giơ tay ra ngăn lại:
- Này này Diệp Trì, cậu đợi chút đã, đợi ở đây chút đã, để tôi bảo vợ tôi chỉnh trang lại tí có được không, có câu “không nhòm ngó vợ bạn”
Mặc dù đang rất sốt ruột nhưng Diệp Trì nghe vậy cũng phải bật cười:
- Vợ cậu á? Cút m… đi, Quyên Tử mà chịu làm vợ cậu, tôi đổi thành họ của cậu luôn!
Tả Hồng cười nham nhở:
- Nói chung là cô ấy lên giường với tôi thì chính là vợ tôi rồi!
“Bốp” một cái, Tả Hồng bị ai đập vào sau gáy:
- Đừng có mặt dày như thế, anh khóc lóc vật vã, một mực đòi lên giường với tôi. Chúng ta đã nói rõ rồi, đôi bên tự nguyện, cái gì mà vợ với chả chồng? Đừng có giở trò này với tôi, nghe mà thấy buồn nôn!
Diệp Trì chưa kịp nhìn thấy bộ dáng Quyên Tử thì Tả Hồng đã vội vàng che chắn rồi ôm lấy Quyên Tử vào trong:
- Được rồi, bà cô ơi, em nói gì cũng được hết! Em vào nhà ăn mặc đàng hoàng rồi hãy đi, như thế này thì còn ra thể thống gì nữa?
- Bà đây ăn mặc vô cùng đàng hoàng, anh còn đòi hỏi tôi mặc cái gì nữa?
- Bộ này lộ ngực, lộ chân, đàng hoàng cái cóc khô gì…
Diệp Trì chẳng hơi đâu đếm xỉa đến hai người bọn họ, giờ đến việc của mình anh còn chẳng lo xuể. Cuối cùng Quyên Tử cũng mặc bộ quần áo ngủ của Tả Hồng rồi đi ra, ống