Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1261 lượt.

ng, ở đây người ta thường phơi nông phẩm, chính vì vậy nóc nhà thường là sân phơi lý tưởng nhất, thế nên cạnh nhà luôn có cầu thang lên nóc nhà, vô cùng thuận tiện.
Những người trong thôn này đều mang họ Doãn, nhà trưởng thôn cũng không phải ngoại lệ. Nơi đây có khoảng hơn ba mươi hộ dân, cách đó không xa, ở chân núi bên kia còn có hai thôn nữa. Học sinh của cả ba thôn cộng lại với nhau tổng thể có một trăm linh năm em, tuổi tác cách biệt nhưng chỉ chia thành hai lớp.
Bởi vì quanh đây chỉ có trường tiểu học Tưởng Tiến bỏ tiền ra xây, lấy tên là trường tiểu học Ba Sơn, Thời Tiêu từng hỏi:
- Tại sao lại lấy tên đó?
Tường Tiến ngẩng đầu chỉ vào dãy núi to trước mắt:
- Dãy núi bên đó tên là núi Ba Sơn, qua dãy núi đó là đến huyện Thông Giang, là căn cứ địa cách mạng của Xuyên Thiểm, đến giờ vẫn còn doanh trại quân đội đấy!
Trường tiểu học chẳng qua chỉ là một khu khép kín gồm ba dãy phòng, hai bên là hai phòng học lớn, ở giữa là một văn phòng cho giáo viên, mặt nghiêng là hai căn phòng, là nơi ở của giáo viên.
Trường học cũng chỉ có hai giáo viên. Một người là một giáo viên về hưu khoảng năm mươi sáu tuổi, người ở làng bên kia núi. Một người là sinh viên tốt nghiệp đại học sư phạm tỉnh, tên Doãn Hồng, là người của làng bên này. Hồi đó sau khi tốt nghiệp đại học, quyết định trở về làng làm giáo viênDoãn Hồng đã phải chịu đựng áp lực như thế nào, phải từ bỏ những gì, không cần phải nói ai cũng biết được.
Nếu như bảo bạn tạm thời xa lánh sự huyên náo của thành phố, đến một nơi thanh tịnh như thế này tĩnh dưỡng vài hôm, thậm chí vài tháng có thể bạn sẽ làm được. Nhưng với một cô gái trẻ tuổi, từng sống nơi đô thị phồn hoa náo nhiệt, có điều kiện để ở lại thành phố mà vẫn lựa chọn nơi này, một ngày, một tháng, một năm… đến giờ đã là năm năm rồi… cần phải có niềm tin và sự kiên định đến nhường nào?
Doãn Hồng lớn hơn Thời Tiêu ba tuổi, năm nay chưa đến hai mươi tám nhưng vẫn độc thân, hơn nữa cô là người sống vui vẻ, niềm vui và sự hài lòng tỏa ra từ tận trong tim.
Cô nói với Thời Tiêu: hồi nhỏ đi học, ngày nào cũng phải đi bộ ba tiếng đường núi, vì thế phải dậy từ ba, bốn giờ sáng để lên đường, tối muộn mới về đến nhà. Nhưng cho dù là vậy, trong thôn, người có thể kiên trì đi học như cô cũng chẳng có nhiều. Lúc ấy cô nghĩ, nếu như trong thôn cũng có một trường học thì tốt biết mấy, như vậy sẽ không cần phải đi xa, thật sự quá mệt mỏi!
Vì thế, sau khi biết tin trong thôn đã xây dựng trường tiểu học nhưng không có giáo viên, cô kiên quyết quay lại. Cô hy vọng những đứa trẻ trong thông có thể đi học, tìm hiểu thế giới rộng lớn bên ngoài, học tập kiến thức, từ đó mang lại sự thay đổi cho cái thôn nghèo này.
Lý tưởng mới vĩ đại làm sao. Thời Tiêu lúc này mới hiểu lời của Tưởng Tiến. So với Doãn Hồng, Tưởng Tiến đúng là không vĩ đại bằng, còn cô thì càng nhỏ bé, chỉ biết những chuyện yêu đương vụn vặt thường tình.
Xấu hổ! Thời Tiêu cảm thấy vô cùng xấu hổ. Vì vậy khi cô Châu bị ốm, tạm thời không thể đi dạy, Doãn Hồng đã đến bảo Thời Tiêu dạy thay. Thời Tiêu đi dạy học với tâm trạng vô cùng háo hức.
Đứng trên bục giảng cũ nát, nhìn những khuôn mặt “đói” kiến thức ở bên dưới, Thời Tiêu bỗng cảm thấy vô cùng chua xót. Dạy học cho những đứa trẻ này cần có sự kiên nhẫn và kĩ năng, bởi vì độ tuổi của các em khác nhau, khả năng tiếp thu kiến thức cũng khác nhau, trình độ cũng không đồng đều, nhưng Thời Tiêu cảm thấy rất tự tin.
Hết giờ học, cô bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Tưởng Tiến đứng trong sân trường đợi cô. nhìn cô từ đầu đến chân, nói: “Anh rất sợ em cũng thích nơi này, giống như Doãn Hồng, cả đời không muốn rời khỏi đây nữa!”
Hai người đi ra khỏi sân trường, men theo con đường nhỏ trở về căn nhà nhỏ nơi Thời Tiêu đang ở.
Tưởng Tiến ở trong nhà trưởng thôn, Thời Tiêu vì không biết ở đâu nên đã bảo trưởng thôn là muốn thuê một căn nhà trú chân. Ở con dốc bên cạnh nhà trưởng thôn đã xây cho con trai lớn năm ngoái. Nhà đã xây xong, ở được mấy hôm thì hai vợ chồng con trai trưởng thôn mang theo con cái đi nơi khác làm thuê, căn nhà này bỏ không. Thời Tiêu may mắn có chỗ trú chân.
Căn nhà còn rất mới, hơn nữa nằm trên giường còn có thể nhìn thấy khu rừng canh tươi qua cửa sổ. Thời Tiêu vô cùng hài lòng. Toàn làm phiền trưởng thôn, cô cũng thấy ngại lắm, do đó Thời Tiêu bắt đầu tự nấu nướng. Lần đầu tiên tự nấu nướng chiêu đãi Tưởng Tiến, anh gặp một đũa thức ăn, ăn thử rồi nói: “Khó nuốt quá!”
Thời Tiêu hơi bực mình, ăn thử một miếng, không thể không thừa nhận là khó ăn thật. Nhưng nhớ lại trước đây, có ở nhà thỉnh thoảng lại nấu nướng. Diệp Trì ăn sạch trơn chẳng chừa lại cái gì, còn hôn cô và nói:
- Vợ à, cơm ngon quá, ngày mai lại làm cho anh ăn nhé!
Giờ nghĩ lại, chẳng nhẽ khẩu vị của Diệp Trì có vấn đề? Nhưng lúc ăn ở nhà hàng Cẩm Giang, thức ăn chỉ kém thơm ngon một chút là anh liền gọi ngày quản lý ra, bảo bê đi làm cái khác.
- Thời Tiêu, em đang nghĩ gì vậy? Sao thừ người ra thế?
Tưởng Tiến đặt đĩa thức ăn đã xào xong lên bàn, đưa cho cô đôi đũa:
-


XtGem Forum catalog