Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341254
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1254 lượt.
o kinh nghiệm của họ, điều này vô cùng nguy hiểm
Diệp Trì nói xong liền một mình lao xuống. Hai anh lính liền ngăn lại:
- Anh Diệp, lúc này phải chờ viện binh đến đã, mình anh xuống đó nguy hiểm lắm!
Diệp Trì hất tay họ ra, gầm lên:
- Mẹ kiếp, đừng có làm mất thời gian nữa! Vợ tôi đang ở bên dưới, tôi không xuống đó thì còn gì là đàn ông?
Gào lên xong Diệp Trì liền lao xuống, gần như vừa chạy vừa lăn. Mấy người kia cũng biết tình hình nguy cấp, vội vàng xuống núi báo tin.
Lúc Diệp Trì đến thôn, ngôi làng bé nhỏ đã bị chia làm hai bởi đất đá ở trên núi sạt lở xuống. Trong tiếng mưa rào xối xả loáng thoáng tiếng chó gà kêu, tiếng người huyên náo.
Mặc dù mưa to nhưng dưới góc cây đại thụ ở đầu thôn vẫn đứng đầy người, trời tối đen chẳng nhìn rõ mặt. Họ nhìn thấy Diệp Trì từ xa, liền đổ xô chạy đến như nhìn thấy cứu tinh.
- Giải phóng quân đến rồi, giải phóng quân đến rồi, được cứu rồi!
Lúc trưởng thôn chộp lấy tay Diệp Trì,nhìn phía sau Diệp Trì liền ngạc nhiên hỏi:
- Sao lại chỉ có một mình anh thế?
Diệp Trì gạt nước trên mặt nói:
- Mọi người mau tránh xa các căn nhà gỗ, cố gắng kiếm một khoảng đất trống để trú ngụ. Đội cứu nạn lập tức đến ngay. Tiêu Tiêu đâu, Thời Tiêu đâu? Cô ấy ở đâu?
Lúc này trưởng thôn mới biết hóa ra người này đến đây để tìm cô giáo Thời .Ông chỉ vào căn nhà ở lưng chừng dốc đã bị bùn đất ngăn cách, nói:
- Cô ấy ở bên kia, chúng tôi đã thử rồi nhưng không sang được, cô ấy bị nhốt ở đó rồi!
nhìn sang bên đó, mấy căn nhà ở lưng chừng dốc đang chầm chậm trượt xuống. Diệp Trì chẳng nghĩ ngợi gì mà xông về phía đó. Trưởng thôn liền kéo anh lại nhưng không được.
Diệp Trì gần như phát điên lao về phía đó. Cũng may Phương Chấn Đông đã trang bị vũ trang đầy đủ cho anh, cũng may Diệp Trì từng là một quân nhân, và có dân làng ở đây buộc một đầu dây thừng vào hòn đá to ở bên kia, một đầu dây buộc quanh eo anh, mấy người đàn ông mạnh khỏe của thôn đã kéo sợi dây thừng, tránh để bùn đất đẩy Diệp Trì xuống.
May mắn cho Diệp Trì là những chỗ anh đi qua không bị lún hay sụt lở, đều có những tảng đá rắn chắc. Khó khăn lắm mới vượt qua được, bất ngờ một trận cuồng phong ập đến, Diệp Trì loạng choạng mấy bước, ngã nhào xuống đất, đầu đập vào đá, máu tuôn ra hòa vào nước mưa. Diệp Trì mặc kệ, lấy khăn tay ra buộc chặt vết thương rồi dùng cả tay lẫn chân để leo lên.
Vừa vào đến trong sân thì bức tường bao xung quanh đã đổ sụp, Diệp Trì nghe thấy tiếng vợ: “Diệp Trì , Diệp Trì ơi, Diệp Trì …”
Tiếng kêu run rẩy, sợ hãi và tuyệt vọng. Diệp Trì lao đến đạp cửa, hơn chục phát mà cửa vẫn không mở ra. Diệp Trì lấy cây súng là Phương Chấn Đông đã nhét cho anh trước đó, kéo chốt bảo hiểm, lên đạn, giơ lên, nhằm vào ổ khóa bắn liền mấy phát rồi dùng chân đạp mạnh, cánh cửa bật tung ra. Cánh cửa rời ra, rơi vào chân Diệp Trì .
Diệp Trì chửi đổng một tiếng, nhảy bằng một chân vào trong, chiếc đèn pin trên tay quét một lượt khắp phòng, lập tức nhìn thấy vợ anh đang ôm chặt lấy bụng, co ro trong góc tường, run lên bần bật. Đang ở trong bóng tối nên mắt cô không thể thích ứng với ánh sáng ngay, Thời Tiêu đưa tay lên che mắt, miệng vẫn gọi tên Diệp Trì .
Diệp Trì tức phát điên lên, nhảy qua đó ôm cô vào lòng, ôm thật chặt, chẳng còn chút kẽ hở nào.
- Cho dù em có chạy đến chân trời góc biển nào anh cũng tóm được em về!
Nỗi khủng hoảng tích tụ lên đến đỉnh điểm, bỗng nhiên nhìn thấy Diệp Trì , Thời Tiêu gần như sụp đổ, ôm chầm lấy Diệp Trì , gào khóc: “Sao giờ anh mới chịu đến, sao giờ mới chịu đến, đồ khốn, khốn khiếp, sao giờ mới chịu đếnThời Tiêu gào thét xong liền chủ động chồm đến, hôn lên môi Diệp Trì , đưa lưỡi vào sâu trong miệng anh.
Trái tim Diệp Trì như mềm ra thành nước, làm gì có thời gian để so đo chuyện cô bỏ trốn. Trong khoảnh khắc , lý trí đã trở lại, anh vội đẩy cô ra: “Em đi mau đi, ra ngoài , đi từ đây ra!” Diệp Trì vừa nói xong thì rắc một tiếng, mái nhà trên đầu hai người đổ sụp xuống.
- Vợ à, nếu như hai chúng ta đều chết ở đây thì thôi, nhưng nếu anh chết, em còn sống thoát ra ngoài mà dám mang con trai của anh đi tái giá với người đàn ông khác, anh có là ma cũng không tha cho em đâu, biết chưa hả?
Nước mưa mang theo bùn đất xối xả trôi xuống, Diệp Trì vẫn ôm chặt Thời Tiêu trong lòng, cũng may chỗ họ đang đứng là góc nhà, cho dù trần nhà có sập xuống, xà nhà cũng gả vào tường, tạo ra một khoảng trống nhỏ hẹp, chỉ có điều hai người không thể nào cử động được.
Diệp Trì thử cử động mới phát hiện ra hai chân của mình chẳng còn chút sức lực nào. Anh biết, ban nãy cửa đổ vào khiến chân phải của anh bị gãy, còn chân trái của anh đang bị bùn đất vừa đổ xuống chôn chặt, không thể nhấc ra được.
Một cánh tay anh ôm chặt lấy vợ, tay kia giữ chặt vào khung cửa sổ, lấy thân mình che mưa và bùn đất. Mặc dù trong lòng đang rất lo lắng, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm đe dọa Thời Tiêu, anh muốn cố gắng gạt đi nỗi lo sợ cho Thời Tiêu…
Thời Tiêu được anh bảo vệ trong vòng tay