Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341260

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1260 lượt.

sao đâu, em rất khỏe, thật đấy!
Tưởng Tiến thật sự không thể từ chối, nhất là khi có một chuyến đi riêng với cô như thế này, chắc chắn sẽ chẳng có lần thứ hai, vì vậy nếu cơ hội đã đến thì phải nắm bắt xem sao!
Thế là Thời Tiêu lên theo Tưởng Tiến đi. Thay vì đến bến Thành Đô thì cô xuống xe ở giữa đường, chuyển sang đi ô tô, rồi lại đi xe bò mất nửa ngày đến Bàn Sơn, cuối cùng đi bộ qua một ngọn núi nhỏ mới đến nơi.
Nói thật lòng, không có Tưởng Tiến thì có đánh chết Thời Tiêu cũng chẳng dám đến nơi này. Nửa quãng đường về sau đều là nhờ Tưởng Tiến dìu cô đi.
Đứng từ xa nhìn làn khói tỏa mơ màng từ những ngôi làng thấp thoáng bên những ngọn núi, Thời Tiêu liền thở phào nhẹ nhõm. Tưởng Tiến liền cởi áo khoác ngoài của mình ra, kê xuống một tảng đá, dìu Thời Tiêu ngồi xuống nghỉ ngơi rồi than thở: “Giờ thì anh tin rồi, em đúng là rất khỏe, mang bầu bốn tháng mà vẫn trèo đèo lội suối với anh!”
Thời Tiêu bật cười khanh khách, tinh nghịch chớp mắt:
- Nơi này phong cảnh hữu tình, không khí cũng trong lành, nhưng đường khó đi quá, em đột nhiên nghi ngờ anh lên đây không biết có phải để trải nghiệm cái gọi là “Đường Thục khó, khó hơn lên trời xanh” [1'> không nữa?
- Trường tiểu học trong cái thôn nhỏ kia là anh quyên góp tiền xây dựng lên. Đừng ngạc nhiên, em là người không biết rằng trên đời này có rất nhiều người đói khổ, ở những nơi thế này, xây dựng một trường tiểu học chưa mất đến một vạn tệ, điều khiến người ta đáng khâm phục là những giáo viên chấp nhận ở lại những nơi này dạy học. So với họ, anh chẳng qua chỉ bỏ ra vài đồng bạc mà thôi!
Thời Tiêu nhìn Tưởng Tiến, kinh ngạc như nhìn thấy khủng long. Trong con mắt của cô, Tưởng Tiến luôn là một người đàn ông rất nho nhã, lịch thiệp, có vẻ gì đó rất công tử, cũng có sự nhạy bén và bản lĩnh hơn người. Một người đàn ông như vậy đột nhiên trở thành một Lôi Phong [2'> bằng da bằng thịt trước mặt, Thời Tiêu bỗng thấy khó mà tin được.
Tưởng Tiến xoa đầu cô nói:
- Anh cũng là một đứa trẻ từ vùng sâu vùng xa đến thành phố. Nỗi khổ không được đi học anh từng trải nghiệm rồi, vì vậy anh nguyện dùng hết sức lực của mình để giúp đỡ những đứa trẻ ấy. Em đừng nghĩ anh vĩ đại như vậy, đó chẳng qua là một sở thích mà thôi. Đi thôi, đã đến rồi thì hãy ở lại đây một thời gian, đến nhà trưởng thôn ăn cơm đi, cũng không tồi đâu, ít ra cũng là thực phẩm sạch, không bị ô nhiễm!
Vì vậy khi Diệp Trì như phát điên chạy đến đây tìm được Thời Tiêu, vợ anh đang ngồi dưới gốc cây trong cây nhà trưởng thôn, xơi tái ngon lành món gà nấu nấm hương.
[1'> Một câu thơ trong bài “Thục đạo nan” của Lý Bạch
[2'> Một tấm gương chuyên làm việc tốt ở Trung Quốc






Đất đai rộng mênh mông, những ngôi nhà ngay ngắn, những mảnh vườn xanh tươi, đường giao thông ngang dọc, chó lợn ăn chung, gà vịt ăn cùng… đây đúng là một “thiên đường” dưới mặt đất.
Thời Tiêu ngồi trên nóc nhà nhìn ra xa, xanh nước biếc, nước chảy suối reo, hoa cỏ rực rỡ trải dài đến tận chân núi, từng cơn gió nhè nhẹ thổi đến mang theo hương hoa phảng phất thật dễ chịu.
Tưởng Tiến ngoảnh đầu lại mỉm cười với cô:
- Nơi này không phải thiên đường đâu. Đây chẳng qua là một ngôi làng nhỏ thuộc huyện Thông Giang, khu vực Xuyên Thiểm, vì vậy thứ em nhìn thấy chính là cảnh thiên nhiên nguyên sơ, sự nghèo nàn và lạc hậu, giao thông không phát triển, văn minh chưa tìm đến với họ. Nơi đây chẳng phải thiên đường gì đâu!
Thời Tiêu bĩu môi nói:
Tưởng Tiến gật gù:
- Có lý! Vì vậy mới nói em mới là một người thực tế. Em biết không, sự điềm đạm, thực tế từ trong cốt cách hoàn toàn có thể coi là sự lạnh lùng. Em đa nghi, em không tin, xuất phát từ nội tâm bất định của em. Thực ra em có từng nghĩ, tình yêu cần phải có sự dũng cảm. Bốn năm trước, em cũng có dũng cảm, nhưng lại dùng nhầm chỗ. Nếu như em dành sự dũng cảm này cho Hứa Minh Chương, có thể hôm nay sẽ có một kết cục khác. Vì vậy tình yêu đôi khi cũng cần có tinh thần bất chấp nguy hiểm mới trở nên đẹp đẽ, mới có thể đạt được!
Thời Tiêu nhìn ra xa rồi mới cất tiếng:
- Tiền bối, anh có tinh thần ấy không? Vì tình yêu bất chấp nguy hiểm ấy!
Tưởng Tiến ngây người, đúng thế, bản thân mình chỉ biết nói lý thuyết suông, chẳng phải bản thân anh lúc này cũng chẳng thể tự giải quyết được hay sao?
- Chị Thời, chú Tưởng ơi, đến giờ ăn cơm rồi!
Na Na, con gái của trưởng thôn chạy ra gọi hai người.
Tưởng Tiến dở khóc dở cười, liền nhìn Thời Tiêu, vẻ bất mãn:
- Đã là bà bầu rồi mà còn là chị, mình chưa kết hôn sao đã thành chú rồi?
Thời Tiêu phì đắc chí nói:
- Điều này cho thấy anh trông rất già, mau tìm vợ đi thôi, tránh để lần sau chẳng được làm chú mà bị gọi là ông Tưởng đấy!
Tưởng Tiến bẹo má Thời Tiêu một cái, nói:
- Miệng em độc thật đấy! Đi thôi, xuống ăn cơm, ban nãy lúc anh lên thấy bác gái đang nấu cơm độn cho em đấy!
Thời Tiêu vỗ tay hoan hô: “Nếu ngày nào cũng được ăn món này, em nguyện ở đây cả đời!”
Tưởng Tiến dìu Thời Tiêu cẩn thận đi xuố


Old school Easter eggs.