Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341255
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1255 lượt.
, mặc dù không cử động được, nhưng cũng biết Diệp Trì mặc dù nói năng gở miệng nhưng khôn khéo đó lại là sự thật, rất có thể hai người sẽ phải chết ở đây. Nếu xúi quẩy, rất có thể bùn đất sẽ đổ ào xuống, cuộc đời của cả hai sẽ chấm dứt ở đây.
- Đồng chí giải phóng quân, các anh mau đi cứu bọn họ, bọn họ ở bên kia. Thời Tiêu và đồng chí giải phóng quân ban nãy đều ở bên k
Phương Chấn Đông nhìn theo hướng chỉ của trưởng thôn, một ánh chớp rạch ngang trời, giúp anh nhìn rõ đại khái tình hình, cây gốc to nghiêng vẹo đổ xuống, đè lên căn nhà đã sập nát, nhìn chẳng rỗ là nhà hay là bùn đất, hay là cây cối nữa. Diệp Trì và vợ nếu đang ở trong đó thì chẳng biết sống chết ra sao.
Hơn nữa Phương Chấn Đông biết, vợ Diệp Trì đang có bầu năm tháng.
- Trương Thường Bảo, cậu dẫn người tìm kiếm ở khắp ngóc ngách trong thôn. Vương Tiến Hi, cậu dựng lều ngay tại đây, giúp trưởng thôn sắp xếp ổn thỏa cho dân làng. Những người còn lại theo tôi cứu người!
Phải dựa hoàn toàn vào sức người, vô cùng khó khăn, chuyển từng tảng đá đi một, bên dưới lớp bùn đất, cây cối và đất đá ngổn ngang. Phương Chấn Đông đứng bên này nhìn mà lòng thầm than.
Lúc trời tảng sáng , mưa to cuối cùng cũng tạnh. Một ngôi làng vốn đẹp như tranh nay giống như một bãi rác, cũng may là cả ngọn núi không sụt xuống nữa và đội cứu nạn đã tìm đến. Phương Chấn Đông liếc mắt nhìn phía trước, người đàn ông tay không chuyển đất đá, trên người mặc bộ đồng phục cảnh sát, vẻ mặt cực kỳ căng thẳng là con trai của phó phòng Hứa, là cục trưởng công an huyện Thông Giang mới được điều chuyển đến. Nói như vậy cho dễ nghe thôi chứ người trong giới của họ đều biết, chắc chắn là anh ta đã đắc tội ai đó nên mới bị đẩy về nơi này. Mặc dù đã gặp được nhiều thanh niên xuất sắc, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy vị Hứa cục trưởng trẻ tuổi này, Phương Chấn Đông không khỏi gật gù: khôi ngô tuấn tú, phong độ hơn người, quả không hổ danh là nam tử địa trượng phu,chỉ có điều thứ tình cảm trào qua ánh mắt thật khó hiểu. Anh ta chộp lấy một người ở gần đó hỏi: “Tiêu Tiêu đâu, Thời Tiêu đâu?”
Sau khi biết cô đang bị kẹt ở bên dưới, anh lao vào như điên, gia nhập đội cứu nạn, người khác đi găng tay, nhưng anh để tay không. Người ta đưa găng tay cho anh, nhưng anh không buồn dùng, mắt đau đáu nhìn xuống dưới, chúi đầu đào xới, miệng không ngừng lẩm bẩm, lại gần một chút có thể nghe thấy rất rõ:
- Thời Tiêu…Thời Tiêu…
Từng tiếng gọi như xuất phát từ tận đáy lòng, vô cùng tuyệt vọng và thê lương. Nếu như không biết đích xác Thời Tiêu là vợ của Diệp Trì , Phương Chấn Đông rất có thể sẽ nghĩ Hứa Minh Chương chính là chồng của Thời Tiêu .
- Ở dưới chỗ này này!
Một người cầm máy thăm dò hồng ngoại kêu lớn, Phương Chấn Đông vội vàng chạy đến:
- Đào chỗ này lên cho tôi, mau!
Hứa Minh Chương lao đến nhưng bị Phương Chấn Đông giữ lại:
- Cực trưởng Hứa cứ bình tĩnh, giờ cần phải có biện pháp, cậu ra đấy có khi lại vướng chân vướng ta người ta. Chúng ta cứ đứng đây chờ đợi, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ cứu họ ra, tôi đảm bảo!
Trạng thái tinh thần của Hứa Minh Chương đã hơi bình ổn lại, kể từ lúc nghe tin Thời Tiêu bị chôn vùi ở bên dưới, anh đã bất chấp tất cả. Anh hối hận, oán trách, nếu như lúc ấy anh chịu từ bỏ kịp lúc, nếu như lúc ấy anh không nhát gan lùi bước để bảo toàn sự bình an cho mình, nếu như lúc Thời Tiêu rời bỏ Diệp Trì , anh đứng ra dẫn cô cao chạy xa bay, có thể tất cả những chuyện này đều không xảy ra.
Đó là người con gái anh yêu biết bao năm trời, anh đã thầm nghĩ cô sẽ là vợ của anh suốt đời. Nếu như cô sống hạnh phúc,vậy thì cuộc đời này của anh chẳng còn gì phải hối tiếc, nhưng giờ cô lại bị chôn vùi ở bên dưới, chẳng biết sống chết ra sao. Hứa Minh Chương thật muốn tát cho mình vài cái, nhìn trân trân vào những tảng đá, cây gỗ được dời đi, rồi khủng hoảng trong lòng đang dày vò anh.
- Nhìn thấy rồi, bọn họ ở đây này!
Phương Chấn Đông và Hứa Minh Chương cùng lao đến, họ có thể nhìn thấy hai người gần như bị chôn vùi trong lớp đất đá trong một không gian chật hẹp. Diệp Trì quay lưng vào họ, che chở phía trên người Thời Tiêu , hai tay ôm chặt lấy cô.
Chỉ liếc qua Phương Chấn Đông cũng biết Diệp Trì đã phải gánh chịu sức nặng như thế nào để che chở cho vợ mình. Đúng là một người đàn ông chân chính, không chỉ là một dũng sĩ, đây còn là một kỹ năng khi đối mặt với hiểm nguy, anh đã biết cách giảm thiểu tối đa những tổn thương cho mình.
Đột nhiên có ánh sáng chiếu vào khiến Thời Tiêu tỉnh trước. Thời Tiêu chẳng nhớ có chuyện gì nữa, chỉ nhớ hai người đã hôn nhau rất nồng nàn, sau đó xung quanh tối đen. Nhưng lúc ấy cô không hề sợ, thật sự chẳng sợ chút nào. Cô biết Diệp Trì ở bên cạnh mình, anh đang ôm chặt lấy cô. Do đó cô chẳng sợ gì hết, nhưng giờ thì cô sợ thật rồi, bởi vì Diệp Trì lúc này chẳng có chút phản ứng gì.
Lúc nhìn thấy Phương Chấn Đông , cô dùng hết sức lực của mình để kêu lên:
- Cứu anh ấy, mau cứu anh ấy!
Mặc dù dùng toàn bộ sức lực nhưng giọng nói vẫn còn rất yếu ớt. Tuy nhiên ánh mắt cô lại toát lên sự kh