XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.

cứ đi luôn ra giường đi, nhưng Diệp Trì dường như đọc được suy nghĩ của Thời Tiêu , mặt dày nói:
- Vợ à, anh không nhịn được mà đi ra giường là phiền phức lắm đây. Em sẽ phải thay quần, thay ga giường cho anh đây!
Thời Tiêu trừng mắt lườm Diệp Trì , Diệp Trì cười nham nhở:
- Được lắm, vợ anh da mặt mỏng, để anh tự làm vậy!
Một tay Diệp Trì nhanh chóng giải quyết xong. Đi tè xong, Thời Tiêu bê bô ra nhà vệ sinh đổ, tráng sạch sẽ rồi quay lại, nhìn thấy Diệp Trì đang nhìn mình, cười tinh quái:
Thời Tiêu đột nhiên nghĩ ra một chuyện, liền chộp lấy tay Lâm Yến mà hỏi:
- Doãn Hồng thì sao? Cô Doãn ra sao rồi? Chính là cô giáo của trường tiểu học Ba Sơn ấy! Cô ấy thế nào rồi?
Ánh mắt Lâm Yến chợt u ám, lắc đầu nói:
- Phần lớn các căn nhà ở trong thôn đều không nằm trên lưng chừng dốc, ở giữa lại có đất đá sụt lở ngăn cách rồi nên chẳng có ai bị thương nặng, cũng chỉ có căn nhà nơi chị ấy ở và trường tiểu học Ba Sơn là xây trên sườn dốc. Căn nhà của chị ấy bị đất đá làm sập mất quá nửa, chỉ có chị và Diệp Trì may mắn không bị chôn vùi ở dưới, còn trường học và cô Doãn thì…
Thời Tiêu không khỏi sững sờ, trong ký ức của cô, đó là một cô gái tràn đầy lý tưởng , có một trái tim tràn đầy nhiệt huyết, một cô gái mới hai mươi tám tuổi đầu đã ra đi âm thầm như vậy?
Diệp Sinh khẽ an ủi:
- Thời Tiêu , chị cũng đừng buồn quá, chuyện của cô giáo Doãn ấy đã được giới truyền thông đưa tin, được nhiều người biết đến. Có sức mạnh của truyền thông, trường tiểu học của cái thôn này sẽ được bộ Giáo dục để mắt đến. Mặc dù cô ấy hy sinh rồi, nhưng tâm nguyện của cô ấy sẽ được thực hiện nhanh nhất, tốt nhất. Điều này đối với cô ấy mà nói có lẽ cũng là niềm an ủi lớn lao nhất!
Diệp Trì nắm tay vợ, siết chặt trong lòng bàn tay:
- Vợ à, chúng ta đừng buồn nữa, anh hứa anh sẽ lđầu tiên bỏ tiền, bỏ sức, nhất định sẽ xây trường tiểu học Ba Sơn to đẹp hơn nhiều!
Có tiếng gõ cửa khe khẽ, Diệp Sinh đi ra mở cửa, không khỏi kinh ngạc. Nhìn thấy người đàn ông đứng bên ngoài cửa, cơ thể Diệp Sinh liền cứng đờ ra theo phản xạ tự nhiên.
Trên mặt Hứa Minh Chương hiện ra vẻ tiều tụy, nhưng lưng vẫn đứng thẳng, mặc dù thất bại nhưng đối thủ là một người đáng được kính phục.
Ánh mắt Hứa Minh Chương lướt qua Diệp Trì , dừng lại trên Thời Tiêu , dù gì bản thân anh cũng sai lầm rồi, không phải hiện tại, chính vào khoảnh khác anh bỏ tay cô ra năm năm về trước, cô đã không còn là của anh nữa rồi. Còn Diệp Trì , đã dùng hành động của anh để lần nữa chứng minh rằng, anh ta yêu Thời Tiêu , chẳng hề ít hơn anh, thậm chí còn nhiều hơn.
Một người đàn ông có thể dùng tính mạng của mình để yêu một người phụ nữ, đây là chuyện một người bình thường không thể làm nối. Hứa Minh Chương khâm phục, thật lòng khâm phục, anh không sánh bằng Diệp Trì .
Diệp Trì không yêu thì cực kỳ vô tình, nhưng một khi đã yêu thì cực kỳ kiên định, thậm chí trời đất có sụp xuống, trong mắt anh vẫn chỉ có người phụ nữ ấy. Hứa Minh Chương không làm được điều này, so với tình yêu bất chấp tất cả của Diệp Trì , tình yêu của anh bỗng trở nên tầm thường và bé nhỏ.
Tình yêu của anh, cho dù là năm năm trước hay năm năm sau, đều không phải tuyệt đối, đều có lẫn những “tạp chất” của đời thường. Anh nói nghe hay lắm, nhưng nếu bảo anh bỏ đi tất cả, thậm chí là tính mạng để yêu Thời Tiêu , anh sẽ do dự, anh sẽ chần chừ.
Chính bởi sự do dự, chần chừ này khiến anh bỏ lỡ mất người con gái anh yêu thương nhất đời. Anh có hận ai cũng vô ích, chỉ có thể hận chính bản thân, đúng như Lục Nghiêm đã nói:
- Minh Chương, đừng dùng cái cớ “có duyên không phận” để tự huyễn hoặc bản thân, lấy đó làm cái cớ để chạy trốn. Đêm khuya yên tĩnh hãy tự mình nhìn lại bản thân, liệu có phải yêu còn chưa đủ sâu sắc, không đủ thuần khiết?
Giờ nghĩ lại, Lục Nghiêm nói thật
- Tiền bối, sao lại ở đây?
Đối mặt với nụ cười đó, Hứa Minh Chương thật muốn bật khóc. Thời Tiêu có thể thoải mái đối mặt với anh như vậy là chuyện cả đời này anh không muốn thấy. Bời vì điều đó cho thấy cô đã thực sự từ bỏ rồi.
Trải qua quá trình sinh tử, trong trái tim cô đã khắc sâu cái tên Diệp Trì, khắc cốt ghi tâm, đến chết cũng không thể quên, còn mình ở trong trái tim cô ấy đã bị gột sạch cùng với bão tố đêm qua, gột sạch trơn, ngay một chút dấu vết cũng chẳng còn.
Hứa Minh Chương cố gắng nhếch môi cười:
- Nơi anh chuyển đến là huyện Thông Giang này, hôm nay đến là để xem em thế nào?
- Em rất ổn, cám ơn anh!
Diệp Trì khẽ đằng hắng, mặc dù hai người chẳng còn dây dưa gì nhưng nhìn thấy hai người đối mặt, nói với nhau bằng giọng điệu rất hiền hòa, Diệp Trì lại thấy trong lòng khó chịu:
- Tiêu Tiêu, anh đói rồi, muốn ăn mì vằn thắn, em với Lâm Yến ra ngoài mua cho anh đi!
Thời Tiêu gật đầu, vẫy tay chào Hứa Minh Chương rồi kéo Lâm Yến ra ngoài. Diệp Sinh cũng mở cửa đi ra, trong phòng bệnh chỉ còn lại Diệp Trì và Hứa Minh Chương .
- Nếu như bây giờ không phải anh bị gãy tay chân thì tôi đã sớm cho anh một đấm rồi!
Hứa Minh Chương sầm mặt nói thẳng.
- Tôi