80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3671 lượt.

ang run rẩy, nhắc lại một lần lại một lần: “Không có chuyện gì, không có chuyện gì.”
“Em thật sự không có chuyện gì, nhưng mà người khác lại vì em mà gặp chuyện, cả đời này em cũng không yên tâm.” Đột nhiên Phục Linh khàn giọng la lên, giống như muốn đem tất cả sợ hãi trên đời này đuổi đi, đuổi đi sự bất lực của mình, đuổi đi sự bốc đồng của mình.
Những thứ vô dụng kia có thể đuổi đi được sao? Lỗi lầm đã gây ra, có thể làm như thế nào để vứt bỏ?
“Đồng gia, mang em trở lại đại sảnh bữa tiệc đi.”
Giờ phút này, Đồng gia không có gạt bỏ ý kiến của cô, mà là cẩn thận ôm lấy, sau đó từng bước từng bước trở về đại sảnh.
Lúc này, mỗi một cánh cửa trong đại sảnh đều bị binh lính vác súng trên vai bao vây chặc chẽ, khách mời chơi đùa bên trong cũng không thể đi ra ngoài.
Thủ trưởng đã hạ lệnh: một con muỗi cũng không thể bỏ qua.
Mặc kệ là con cháu của viên chức nhà nào, hay là được người có quyền có thế thay mặt, chỉ cần dám bước qua cánh cửa này, toàn bộ đều chết giống như nhau!
Đây là lệnh đã được ban ra. 
Những người vô tội và Tiểu Nhạn được xử lý đặc biệt đưa đến bệnh viện cấp cứu, mà vị quản lý đáng thương cũng bị bắt đi theo, chẳng qua là chưa biết sống chết như thế nào.
Chỉ có một người nằm trên sàn nhà giữa đại sảnh.
Cả người hắn đầy máu, xương cốt trên người giống như đều tan rã, hô hấp mặc dù yếu ớt, nhưng cũng may là còn sống.
Không người nào dám đi đến đưa tay nâng thân thể hắn lên, bởi vì vừa đụng vào liền làm cho hắn đau đớn vì xương cốt gảy lìa, cũng không người nào biết, đau đớn đó dữ dội như thế nào.
Bị Đồng Trác Khiêm ôm từng bước từng bước xuống cầu thang, Phục Linh đã sớm rơi nước mắt đầy mặt, cô nhảy khỏi lồng ngực Đồng Trác Khiêm, sau đó nhanh chóng chạy tới, ngồi chồm hổm bên cạnh người đàn ông kia.
“Tài xế đại ca, tài xế đại ca?”
Mà hắn, đã mất sức để trả lời.
Giày quân đội đạp đất, âm thanh hiên ngang giống như năm đó hắn đạp những bước chân đầu tiên trên nền đất bụi, thanh thuý, dễ nghe, kinh động đến nỗi chưa từng quên được.
Trong nháy mắt đó, đột nhiên hắn mở mắt, nhìn người đang đứng thẳng ở phía xa xa.
“C.h.à.o . . . . t.h.ủ. . . . . t.r.ư.ở.ng.” Câu nói tuy êm ái không có lực, nhưng lại đánh sâu vào trái tim tất cả binh lính có mặt ở hiện trường.
Giọng nói kiên cường bất khuất đó, xuất phát mỗi khi những tên lính nói chuyện với cấp trên.
Trong nháy mắt, trí nhớ Đồng Trác Khiêm có chút xa xôi, khi đó anh hai mươi hai tuổi, còn là một trung tá trẻ tuổi, mà người trước mắt này chính là binh lính phải giẫm chân tại chỗ rất nhiều năm mới được lên làm đội trưởng.
Khi đó, người này bao nhiêu tuổi, anh không nhớ rõ.
Chỉ là người này đối xử với tất cả mọi người rất ân cần, vì để có thể có một ngày nào đó thăng chức, sau đó nở mày nở mặt trở về quê nhà cưới vợ.
Khi hắn đến tuổi giải ngũ, hắn lấy giọng nói bất khuất nói với anh: “Thủ trưởng, trong cuộc đời tôi đều suy nghĩ có một ngày nào đó sẽ đến địa vị cao như anh, như vậy tôi sẽ không bị những người khác chê cười, nhưng mà tôi không làm được, cho nên đàng hoàng trở về chăm sóc cha mẹ tôi, để cho bọn họ vượt qua tuổi già.”
Bóng lưng của hắn vẫn cô đơn, tiêu điều, giống như treo đầy băng tuyết trong mùa đông rét lạnh, mỗi một bước đi vẫn suy yếu như vậy.
Mà người này, nhiều năm như vậy, vẫn mang theo bộ dáng này. 
Đồng Trác Khiêm chậm rãi tháo nón màu đen, ánh mắt bình tĩnh nhìn người sắp chết đi trên mặt đất, nặng nề chào theo kiểu quân đội.
“Cậu là người lính đủ tư cách.”
Trong nháy mắt lời nói vang ra, môi hắn mỉm cười, nhắm hai mắt lại, cánh tay buông lỏng






Bùm bùm ——
Pháo hoa bất chợt nổ tung trên trời đêm ở Thủ Đô, màu sắc rực rỡ giống như muốn đẩy lui đêm tối, bầu trời sáng bừng trong vẻ đẹp của trăm đóa hoa, nhiều đốm lửa bùng lên như phù dung sớm nở tối tàn, làm sáng cả ánh mắt mọi người, lại như chạm vào mất mác của tất cả.
Phục Linh nghe thấy âm thanh đốt pháo, cô đưa mắt nhìn pháo hoa sáng lạng ngoài cửa sổ, trong ánh mắt của cô pháo hoa nở rộ xinh đẹp, sau đó lui xuống chào tạm biệt.
Cô đột nhiên cảm thấy có chút bi ai, lòng giống như bông tuyết trên đỉnh núi ngàn năm không đổi ở ngoại thành Thủ Đô, đóng băng trái tim của cô, ngay cả đập lên một cái cũng là điều xa xỉ .
Cô nghiêng đầu, ánh mắt sáng tỏ lại có một chút sương mù, bình tĩnh nhìn Đồng Trác Khiêm, sau đó khẽ mở miệng, nở một nụ cười đau khổ.
Đáng tiếc, cảnh còn mà người đã mất.
Đồng Trác Khiêm ôm Phục Linh lên xe, một đường đi thẳng.
Mà lúc này, sắc trời chỉ mới sáng lên một chút.
Phục Linh lại nhìn sắc trời đang từ từ sáng lên, nở nụ cười tựa như lời từ biệt cùng ai.
Chúc anh lên đường bình yên.
Cô cho tới bây giờ đều là đần đần độn độn sống qua ngày, thuở nhỏ đi du học, lúc thiếu niên lại trở về nước lêu lổng trong xã hội, ngày ngày đi chơi thâu đêm suốt sáng, cô khi đó cảm thấy cuộc sống như vậy là phong phú, mà hôm nay, tinh tế nghĩ lại, chỉ thấy trống vắng đến đáng sợ.
Cũng may, có a