Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3884 lượt.
khách làng chơi.
Trong lòng cô có chút khó chịu, nhất thời lại bị một mùi thơm hấp dẫn, phải biết cô đã thật lâu chưa ăn gì, lúc này ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, còn không điên cuồng lên sao?
Lập tức đứng lên, lung tung sửa lại quần áo, liền chạy đến nơi phát ra mùi thơm.
Bộ dáng kia, giống như vừa thoát ra từ dưới đáy xã hội, chạy về phía cuộc sống tốt đẹp hơn.
Vừa mở cái chén ra, Phục Linh lại yên lặng .
Vẫn là con chim bồ câu mập mập đều đều đang nằm một tư thế vô cùng bất nhã trong nồi, nhìn dáng dấp, đã oanh liệt hy sinh lâu rồi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ, Phục Linh đi về lại bên người Đồng Trác Khiêm, sau đó ôm lấy anh, buồn buồn hỏi: "Gia, đây là cái gì?"
Đồng gia anh tuấn nhíu mày một cái, sau cùng mới nhớ ra đó là gì: "Chim bồ câu?"
Trong đầu nhớ lại một loại thuốc cực kỳ bổ thân thể, Đồng gia bưng chén lên, uống một hớp, sau đó nhìn Phục Linh nói: "Uống rất ngon, nếm thử một chút đi?"
"Không muốn."
Trời mới biết Phục Linh không thích ăn gà và chim bồ câu nhất , còn chưa nói tới cái bộ dạng nằm chết trong nồi kia nhìn cũng đủ dọa người, làm sao mà ăn.
Chân mày Đồng gia nhăn càng thêm sâu, nắm lấy tay Phục Linh kéo cô vào trong ngực mình, sau đó bưng chén lên uống một hớp nữa, lập tức hôn lên miệng Phục Linh.
Có chất lỏng từ miệng anh tràn qua trong miệng cô, mang theo mùi vị trong veo, phảng phất giống như thấy được cảnh tượng chim bồ câu bay đầy trời.
"Ngô ——" Phục Linh giùng giằng.
Sau đó Đồng Trác Khiêm buông cô ra, ánh mắt sáng tỏ nhìn cô: "Muốn anh tiếp tục đút em như vậy hay là tự em ăn?"
Kẻ địch quá mạnh mẻ, ánh mắt quá đáng sợ, tình thế không cân bằng, suy đi nghĩ lại, Phục Linh cắn răng: "Em tự ăn."
Khốn khiếp, không phải chỉ là một con chim bồ câu sao, chưa từng ăn qua chim bồ câu, chứ không phải chưa thấy chim bồ câu bay?
Ho khan một cái ——
Hình như là chưa từng thấy qua.
Nhận lấy đôi đũa từ trong tay Đồng Trác Khiêm, gắp lấy một miếng thịt, đôi mắt Phục Linh đẫm lệ, cô gắng sức bỏ thịt vào trong miệng nhai nuốt, nhất thời cảm thấy mùi vị cũng không tệ lắm, lại uống một hớp canh, mùi vị canh này cũng đủ tiêu chuẩn.
Dường như tay nghề của Đồng phu nhân cũng không tệ, so với cô tốt hơn nhiều.
Về phần tay nghề của Phục Linh tốt thế nào, chúng ta không nói nhiều, cẩn thận hù chết người.
Một đôi mắt giống như muốn rơi ra hoàn toàn không nháy mắt một cái nhìn Phục Linh ăn xong.
Đợi đến khi Phục Linh ăn xong, đã là nửa giờ sau , lau miệng qua loa, Phục Linh cười híp mắt nhìn Đồng gia nói.
"Gia, lần tới em làm cho anh ăn."
Đồng gia nghĩ chủ ý này không tồi, nhất thời vui vẻ gật đầu một cái.
Sau đó, anh ăn đồ Phục Linh làm một lần, chính là đến chết khó quên, anh cảm thấy cho dù có chết không toàn thây cũng không có thảm như vậy.
"Ngoan." Chờ cô lau miệng xong, Đồng Trác Khiêm đột nhiên vô cùng dịu dàng ôm lấy cô, nói một câu thật nhỏ.
Phục Linh có chút mất tự nhiên cười cười, sau đó cởi bỏ áo ngủ trên người mà Đồng Trác Khiêm mặc cho, thay bộ đồ chuẩn bị ra ngoài.
"Em muốn đi ra ngoài?"
Phục Linh nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt đột nhiên có chút trầm thấp: "Không phải nói là đi thăm vợ con Đại Đầu sao?"
Đồng gia hơi híp mắt: "Chờ em nghỉ ngơi đủ đã."
"Em không."
"Mạnh Phục Linh!" Đồng gia đột nhiên hô lớn: "Anh không có nói là không cho phép, em không nghỉ ngơi tốt thì đừng nghĩ đến chuyện đi."
Phục Linh không có nói cái gì nữa, chẳng qua là tự m ình mặc quần áo vào, sau đó ngồi ở mép giường, cặp mắt chân thành nhìn chằm chằm Đồng Trác Khiêm, nếu như nhìn kỹ, anh sẽ phát hiện, nội tâm của cô lại lần nữa rơi vào thương cảm cùng áy náy.
Làm bỏng ánh mắt của anh.
"Đồng Trác Khiêm, nếu như em không tự xử lý tốt chuyện này, đừng nói hiện tại em không cách nào thoải mái nghỉ ngơi, chỉ sợ sau này cũng không thể."
Giọng nói của cô trầm thấp từ tính, cô biết mặc dù trong lòng áy náy bất đắc dĩ, nhưng cô luôn biết sa sút đi như vậy là không có ích lợi gì, làm sai, hại người, thì nên đi đền bù.
Cô cầm lấy cái túi, sau đó đi tới bên người Đồng Trác Khiêm, nhẹ nhàng kéo bàn tay to lớn của anh, cặp mắt mềm mại nhìn anh.
"Trác khiêm, em hiểu bây giờ phải làm gì."
Anh bực mình nhìn Mạnh Phục Linh một cái, sau đó hừ lạnh một tiếng tránh qua đi ra khỏi phòng.
Sắc mặt Phục Linh cứng đờ, lại đột nhiên nghe được bên ngoài truyền tới giọng nói.
"Lập tức lái xe đến đây, ông đây muốn dùng."
Trong phút chốc, Phục Linh nở nụ cười vui vẻ, cô nhẹ nhàng chạy ra ngoài, ôm lấy Đồng Trác Khiêm từ phía sau, lấy phương thức giống như không muốn xa rời anh ôm lấy anh.
Mặc dù, tay của cô không ôm hết được.
"Anh tốt nhất."
"Anh đây không tốt còn ai có thể tốt?" Mưa bụi đi qua, ai nói không phải là cầu vồng rực rỡ?
Xe được Tề Tiểu Chấn mang tới, bỏ lại xe trong nháy mắt, còn oán hận nhìn Đồng Trác Khiêm một cái, giống như đùa giỡn đứa nhỏ nóng tính.
Theo thông tin, Tề Tiểu Chấn đang yêu.
Đối phương hình như là một sinh viên đại học, lớn lên coi như cũng không tệ, gia thế giống nhau kh