Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3680 lượt.
i ác, giống như cảm giác bị ép đến không thể thở được.
"Đồng gia, em nghĩ cả đời này cũng thể không quên được, em đã làm hại một gia đình tan vỡ như thế nào , em đây cả đời cũng không thể quên được chuyện này ."
Ba một tiếng, một cái tát đánh vào ót Phục Linh, mặc dù lực đạo không lớn, nhưng vẫn có chút đau đớn.
"Làm sai chuyện, hại người, sau này mỗi ngày đều không quên được, sa sút đi xuống nhưu vậy sao? Ông đây thật nghi ngờ em làm thế nào mà có được cái bằng tốt nghiệp ở nước ngoài kia?"
Phục Linh nhìn anh: "Vậy em phải làm thế nào?"
"Sáng mai, dậy sớm cho anh, phụ nữ có thai phải thức dậy sớm mới có lợi, đi theo anh đến nhà Đại Đầu."
Phục Linh ngốc lăng, sau đó gật đầu một cái.
Cũng chỉ có thể làm như vậy.
Sắc trời bừng sáng, ánh ban mai lan rộng, ánh nắng sáng như vậy lại không thể chiếu sáng được lòng Phục Linh.
Chỉ mong tất cả mọi chuyện sớm qua đi.
Xe ngừng lại ở cửa biệt thự nhà họ Đồng, một đám người đứng cửa nhìn chung quanh, ngay cả ba Đồng thật lâu không thấy cũng xuất hiện ở cửa, mang một bộ dáng phong trần mệt mỏi, giống như mới vừa trở về từ nơi nào.
Ông đứng ở đó, sắc mặt vẫn luôn rất cứng rắn lạnh lùng, trong khoảnh khắc nhìn thấy xe của Đồng Trác Khiêm xe dừng lại trước cửa, cũng dịu đi không ít.
Trong khoảng thời gian này, ông đi Philippines xử lý công vụ bên đó , rất nhiều chuyện trong nước cũng biết được một hai phần, nhưng bởi vì quá bận rộn mà không thể rõ ràng tất cả.
Hôm nay trở lại, lại gặp phải tình cảnh này, bởi vì lớn tuổi nên tính khí cũng đã trầm lại.
Nhà Mạnh Thiệu Đình bị nổ, trước kia thì không liên quan đến ông, nhưng bây giờ trong bụng con gái nhà họ Mạnh chính là cháu vàng cháu bạc nhà họ Đồng ông, động đến người nhà cô, không phải là động vào người nhà họ Đồng ông sao?
Hơn nữa, hiện tại thêm chuyện Phục Linh ra ngoài gặp phục kích, dù sao cũng phải tìm được người tới gánh cơn thịnh nộ của ông.d∞đ∞l∞q∞đ
"Ba, ba đã trở lại."
Đồng lão gia chẳng qua chỉ nhìn Phục Linh đang nằm trong ngực Đồng Trác Khiêm, trầm giọng hỏi: "Không có chuyện gì chứ?"
"Không có chuyện gì." Vừa nói xong, liền lập tức ôm Phục Linh đi vào.
Bất chợt, anh lại dừng lại ở đại sảnh, nhìn mẹ mình nói: "Mẹ, Phục Linh bị dọa sợ, mẹ lấy giúp cô ấy chút cháo."
Đồng phu nhân lập tức đáp: "Được, chờ một chút, lập tức mang tới."
Lời của Đồng Trác Khiêm vẫn còn còn chưa nói hết, anh bình tĩnh nhìn cha mình, lấy vẽ mặt của người quân nhân bễ nghễ thiên hạ, bình thản tĩnh táo nhìn Đồng lão gia, sau đó gằn từng chữ.
"Ba, có một số việc, đã không thể làm ngơ được nữa."
Được Đồng Trác Khiêm ôm vào phòng, Phục Linh đã ngủ thiếp đi.
Cho dù đã ngủ say, chân mày cô vẫn nhăn chặc lại như cũ, mặc cho Đồng Trác Khiêm vuốt như thế nào cũng không giãn ra, giống như ấn ký để lại sau sự thử thách của năm tháng.
Bất chợt , Đồng Trác Khiêm thở dài một cái, mang theo mệt mỏi cả ngày dài cùng bất đắc dĩ, anh chậm rãi giúp Phục Linh sửa sang lại, sau đó ôm cô lên giường, nhẹ nhàng vỗ lưng dụ dỗ cô ngủ.
Giờ khắc này, dịu dàng như nước.
Nhưng người khác lại không an phận .
Nghe thấy thế, ánh mắt Đồng Trác Khiêm thoáng chốc trở nên lạnh lùng, giống như là một ác quỷ hung ác.
Chuyện lần này đã hoàn toàn vượt quá sự nhẫn nại của anh .
"Mẹ, dọc đường đi cẩn thận một chút."
Đồng phu nhân hoàn toàn không thèm để ý cười cười nói: "Đi vào nhanh đi, mẹ con cũng không phải là người dễ đối phó như vậy, thay vì lo lắng cho mẹ, không bằng lo lắng cho vợ con đi."
Dứt lời, liền chủ động đóng cửa phòng lại đi ra ngoài, lưu lại một gian phòng yên tĩnh.
Bưng chén canh thập toàn đại bổ thơm phức đi vào, Đồng Trác Khiêm lại lần nữa phải suy nghĩ.
Khi nào thì đánh thức cô đây?
Gọi dậy , vạn nhất nổi điên thì làm sao bây giờ?
Nếu không gọi dậy, cô ấy đói bụng thì làm sao bây giờ?
Này *** cứ như đang muốn làm chuyện gì xấu vậy? Thế nào muốn lựa chọn còn khổ cực hơn so với đánh giặc vậy.
Suy đi nghĩ lại, Đồng Trác Khiêm quyết định đánh thức cô, đặt chén canh lên bàn, sau đó đi tới mép giường ôm lấy thân thể của cô, nhẹ nhàng hôn lên môi cô ——
Phục Linh lúc này đã ngủ rất say, rất say .
Về phần có thơm đến trình độ nào, cũng không biết.
Cô mệt mỏi cả một ngày, tâm tình cũng mệt mỏi, hai mươi năm qua cũng chưa từng có cảm giác mệt như vậy.
Giống như gân cốt toàn thân bị phá hủy nặng nề.
Mà khi cô đang ngủ rất say rất say, lại rõ ràng cảm nhận được bộ râu mê người kia đâm vào trên mặt của cô, có một chút cảm giác ngứa.
Hơn nữa còn có đôi môi mềm mại ôn nhuần.
Trong phút chốc, Phục Linh tỉnh lại, cảm giác được đôi môi bị gặm cắn, nhất thời tức đến sượng mặt.
"Đồng Trác Khiêm, cút ngay cho bà."
Loại phản ứng này, nằm trong dự liệu.
Đồng Trác Khiêm lập tức buông cái miệng đã bị anh ngược đãi không còn hình dáng , sau đó đứng dậy, lôi kéo ống tay áo cùng cổ áo, tỉnh táo dị thường nói: "Đã dậy."
Bộ dáng này, khiến cho Phục Linh có cảm giác anh giống như