Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau
Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3676 lượt.
ương chồng chất, anh ấy 30 tuổi cả người lưu lại vết sẹo của chiến trường theo năm tháng, lúc đó tôi thề nhất định phải kết hôn với anh, nuôi dưỡng cái bụng tròn của anh.” Nói đến đây cô nở nụ cười, giống như cô trở về cái ngày gặp gỡ của ba năm trước đây, ngày đó ánh nắng chan hòa khắp nơi.
“Chúng tôi từ Miến Điện quay về, tôi thì bị mất đi một chân, cha tôi không cho tôi kết hôn với anh, ngăn cản trăm phương ngàn cách, sau đó tôi quyết định cắt đứt quan hệ cha con đi theo A Kiệt, cùng anh rời khỏi quân đội mà anh yêu thích đi đến đây xây dựng cuộc sống.”
Cô vẫn cười nhưng không còn chút thê lương nào nữa mà chỉ còn niềm vui khi đi chung với người mình yêu.
“Anh ấy thích nhất là trêu chọc tôi, anh vốn dĩ là người có nề nếp nhưng cứ hễ ở chung với tôi là lại không đàng hoàng.”
Phục Linh sờ sờ cái mũi mà hình như Đồng Trác Khiêm cũng làm như vậy.
Tiểu Hỗ cẩn thận bưng nước ra, chỉ là đứa bé ba tuổi nhưng lại rất thông minh, đột nhiên Phục Linh nghĩ tới căn bệnh của bé. Mọi người hay nói đứa bè nào bị bệnh tim bẩm sinh thường thông minh hơn những bé bình thường.
Tiểu Hỗ để nước xuống rồi cười nói với Phục Linh: “Dì ơi, ngoại trừ mẹ ra con thấy dì là đẹp nhất.”
Phục Linh cười, vô cùng hưởng thụ lời nói này.
“Tiểu Hỗ, đi vào trong.” Thịnh Lam kêu đứa bé, Tiểu Hỗ cười cười lộ ra cái răng khểnh sau đó cúi người tạm biệt rồi đi vào trong.
Phục Linh nghiêng đầu bỗng nhiên thấy ánh mắt Thịnh Lam sáng ngời, mặc dù ánh mắt ấy không sắc bén như đao nhưng lại nhìn thấu tất cả suy đoán lo lắng trong cô.
“Ba ngày A Kiệt sẽ về nhà.” Đột nhiên cô nói sau đó tròng mắt đỏ lên, “Tôi chờ anh ấy trong phòng đã lâu, đến khi hai người đến…”
Cuối cùng cô ấy vẫn là người phụ nữ thông minh.
Dù sao cũng là con cháu nhà quan, làm sao Thịnh Hoa có thể để con gái mình như kẻ đầu đường xó chợ được chứ? Thật ra từ khi nghe tên của cô ấy, Phục Linh và Đồng Trác Khiêm cũng đã biết thân phận của cô ấy.
Ba năm trước đây, chuyện người giàu có đứng thứ ba trong thành phố cắt đứt quan hệ với con gái đã trở thành đề tài nói chuyện của tất cả mọi người.
Vậy mà hôm nay Phục Linh lại được gặp nữ chính trong câu chuyện ấy. Có người đã từng nói, cuộc sống là một bộ phim kịch, diễn không tốt sẽ trở thành bi kịch.
Ba năm đều phải chờ đợi, chờ chồng mình ba ngày sẽ về một lần, vậy mà hôm nay chỉ trễ một chút đã biết có chuyện không bình thường.
Đồng Trác Khiêm lại mặc bộ quân trang màu xanh lá trên người, Thịnh Lam là người thông mình, cô chắc chắn không cho rằng sĩ quan đến nhà mình ngay đúng lúc chồng không ở nhà.
Cô đè ngực giọng nói run rẩy: “Bắt đầu từ sáng hôm nay, chỗ này rất đau, rất đau…”
Nét mặt cô yếu ớt giống như là trong nháy mắt mất đi tất cả mọi thứ, bàng hoàng nhưng rất bất lực.
Đồng Trác Khiêm đứng lên, lấy nón trên đầu xuống, hành lễ kính trọng sau đó mạnh mẽ nói: “Thịnh tiểu thư xin nén bi thương.”
Trong khoảnh khắc đó Phục Linh nhìn thấy đóm lửa trong mắt cô ấy tắt ngủm chỉ còn trầm luân trong biển rộng.
Thịnh Lam không khóc chỉ nhìn bãi đất trống trước mắt, thật lâu thật lâu cũng không nháy mắt, một lúc sau cô nhẹ nhàng chớp mắt, một giọt nước mắt lăn xuống.
“Anh…xảy ra chuyện gì rồi hả?” Thật lâu sau Thịnh Lam cũng tìm được giọng nói của mình, cô nhẹ nhàng hỏi.
Phục Linh hít một hơi thật sâu cố gắng trấn tĩnh bản thân, nắm hai vai cô.
“Anh ấy là một người anh hùng, anh ấy vì cứu tôi mà đã hy sinh.”
Tiếng khóc nho nhỏ của người phụ nữ vang lên, Thịnh Lam bắt đầu tuyệt vọng khóc nức nở, cô luống cuống tay chân đẩy xe lăn vào trong trốn tránh tầm mắt của Phục Linh và Đồng Trác Khiêm.
Phục Linh nhìn Đồng Trác Khiêm cười thê lương. Anh ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
“Trác Khiêm, em rất khổ sở.”
Thịnh Lam vẫn không đi ra khỏi căn phòng nhỏ, Tiểu Hỗ ngồi chồm hổm trong góc giương đôi mắt long lanh ngắm nhìn chú và dì xinh đẹp đến nơi đất khách quê người này.
Tiểu Hỗ không biết mâu thuẫn của mình cuối cùng là từ đâu ra, dựa theo trí nhớ của cậu thì hôm nay ba sẽ mang theo rất nhiều đồ ăn ngon về cho cậu nhưng hôm nay ba vẫn chưa về.
Có thể là vì hai người này không?
Đã đến mười hai giờ, mặt trời cũng đã lên cao, Phục Linh nhìn thời tiết u ám bên ngoài, cô dựa lung vào vách tường nghiêng đầu quan sát xung quanh, đột nhiên cô nhận thấy ánh mắt đầy hoài nghi của Tiểu Hỗ.
Phục Linh run lên, một đứa bé nhỏ như vậy làm sao lại có ánh mắt này?
“Sao ba con vẫn chưa về?”
Giờ thì Phục Linh hoàn toàn tin tưởng những đứa bé mắc bệnh bẩm sinh đều có cái đầu thông minh, cô ngồi xổm xuống vuốt ve cái đầu nhỏ của Tiểu Hỗ, “Còn nhỏ thì đừng nghĩ lung tung.”
Tiểu Hỗ phồng má rất đáng yêu nhưng lại lạnh lung hất tay Phục Linh ra rồi chạy vào căn phòng nhỏ.
Nơi đó là nơi riêng tư của mẹ con họ nên Phục Linh không muốn làm phiền đành phải đứng chờ bên ngoài với Đồng Trác Khiêm.
Bên ngoài màn mưa vẫn còn trút xuống, thấm ướt cổ tay Phục Linh cũng như thấm ướt long của cô.
Cô cầm tay Đồng Trác Khiêm kéo anh chạy vào trong màn mưa mịt mờ, cô ngửa mặt