Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3682 lượt.
ông cần nói tới.
Hôm qua không biết từ nơi nào nghe được cô bé kia bị nhị thiếu gia nhà giàu bắt nạt, nhất thời liền mượn xe của Đồng Trác Khiêm lái đi hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang mang người ta đi tìm tên kia tính sổ.
Về phần tình hình thực tế phía sau ra sao, Phục Linh vẫn đoán được.
Phải là như vậy.
Lúc đó thành công làm anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân hai mắt đẫm lệ nhìn bóng dáng phong tao của Tề Tiểu Chấn, bị rung động mê hoặc thật sâu, sau đó hai người trẻ tuổi thuận lợi rơi vào bể tình.
Về phần vào lúc này, là thời gian ăn cơm, nhất định là đang khanh khanh ta ta, đột nhiên bị điện thoại của Đồng Trác Khiêm quấy rầy , trong lòng nhất định là rất không thoải mái , cho nên mới có cái loại ánh mắt như bạn gái bị người ta đoạt đi đó.
Thật có lỗi, hai tay Phục Linh tạo thành chữ thập thấp giọng cầu nguyện.
Xe đi ra khỏi cửa tiểu khu, ra khỏi thị khu thật lâu cũng chưa có đến nơi.
Một đường từ phồn hoa nhộn nhịp đến khi thưa thớt người, chạy qua rừng cây ướt át xanh miết còn có buội cỏ, sau đó lại chạy tới một vùng hoang vu vô tận.
Nhà gạch ngói rách nát, trên nóc tỏa ra khói, giống như là đang nấu cơm.
Đây cũng là bộ dáng trấn nhỏ bí ẩn trong núi lớn.
Phục Linh có chút hoảng hốt, cô không biết, ở nơi mà cuộc sống túng quẫn như thế này, trụ cột duy nhất của cô nhi quả phụ bọn họ đã không còn, thì họ sẽ phản ứng ra sao?
Khóc như mưa, cảm giác sống không nổi nữa, hay là la hét muốn cô bồi thường?
Nếu như là như vậy, cũng rất tốt, ít nhất có thể để cho lòng của cô thông thoáng một chút, áy náy ít đi một chút.
Sau khi ra khỏi vùng ngoại ô thời tiết bắt đầu có mưa nhỏ và lạnh hơn. Những cơn gió rét lạnh thổi vù vù, các hạt mưa rơi tí tách như những đóa hoa nhỏ bay từ trên trời xuống.
Phục Linh thấy lành lạnh rùng mình, nhiệt độ trong xe tăng cao lên, một tay Đồng Trác Khiêm vừa lái xe vừa cởi áo khoác của mình đưa cho Phục Linh, “Mặc vào đi.”
Nhìn quân hàm hai gạch hai sao trên nền áo màu xanh lá chợt làm ánh mắt Phục Linh đau nhói.
Ở trong thành phố anh chưa bao giờ cởi đồng phục xuống, dường như màu xanh lá cây đại diện cho việc khi mùa đông qua đi tất cả cằn cỗi sẽ biến mất chỉ còn lại mùa xuân mùa của những cây cối xanh tươi.
Thế nhưng bây giờ cô chỉ rùng mình thôi mà anh đã cởi xuống cho cô. Tuy nó là một chuyện rất đỗi bình thường nhưng Phục Linh lại biết được một điều, người đàn ông này yêu cô. Nghĩ đến thế khóe môi cô cong lên.
Phục Linh cười như một đóa hoa nở rộ: “Được.”
Nói là chúng ta đi nhưng thật ra chỉ có mình Đồng gia đi, anh ôm ngang Phục Linh lấy quân trang đắp lên người cô tránh cho cô bị ướt mưa.
Nếu người nào đứng ở xa mà nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ phải tán thưởng.
Đây là một cảnh đẹp như thế nào?
Bóng dáng người đàn ông như một cây tùng trăm năm bất khuất không ngã ôm lấy người phụ nữ tươi cười trong lòng, mặc dù đường đi không dài nhưng cũng có thể cảm nhận được sẽ đi đến cuối cuộc đời.
Cực ký ấm áp chính là cảm nhận trong lòng Phục Linh bây giờ.
Đi một lúc thì tới nhà của Đại Đầu.
Do có mưa nhỏ mà nóc nhà bị thủng nữa nên bị thấm mưa, một đứa bé ôm cái thao nhìn từng giọt mưa rơi xuống.
“Mẹ, có khách tới.” Giọng nói cậu bé trong trẻo như chiếu sáng cả căn phòng ẩm ướt.
Có âm thanh bánh xe chuyển động trong phòng…
Người phụ nữ ngồi trên xe lăn, gương mặt không có trang điểm nhưng vẫn có vết phấn dùng để che đi vết sẹo, mặc dù cô ấy ngồi xe lăn hai chân không thể cử động nhưng gương mặt vẫn xinh đẹp khiến người khác không thể dời tầm mắt được.
Phục Linh nhớ tới người chồng đã chết của cô ấy đôi mắt lại ươn ướt.
Cô ấy im lặng một lúc rồi nói: “Tiên sinh, tiểu thư mời ngồi.”
Giọng nói hòa ái dễ gần mang theo nụ cười nhàn nhạt, Phục Linh tưởng tượng nếu cô ấy là người khỏe mạnh, mặc bộ dạ phục trên người chắc chắn sẽ là người đẹp nhất trong thành phố.
Đào Huyên Lê gì đó thì đi gặp quỷ đi.
“Nơi này có chút mộc mạc mong hai vị bỏ qua, Tiểu Hỗ mau đi rót nước cho chú và dì đi.”
Đứa bé nghe mẹ kêu nhanh chóng chạy vào bên trong, Phục Linh vội vàng đứng dậy ngăn Tiểu Hỗ lại: “Đừng để đứa bé mệt, chúng tôi không khát.”
“Đừng khách sáo, trong nhà không có gì cả nhưng nước vẫn phải có một ly.”
Phục Linh buông tay ra không ngăn đứa bé nữa.
“Tôi tên là Thịnh Lam, hai người gọi là A Lam được rồi.” Cô ấy nói xong rồi nhìn ra ngoài mưa càng lúc càng lớn, “Ba ngày A Kiệt sẽ về một lần nhưng mà hôm nay hình như đã muộn.”
Sắc mặt Phục Linh trắng bệch, không biết nên nói làm sao với người phụ nữa này, chồng cô ấy đã chết.
Đồng Trác Khiêm cầm tay cô truyền cho cô cảm giác ấm áp nhưng không nhìn cô chỉ nhìn Thịnh Lam, nhìn cô ấy nói nhỏ một mình rồi cười nhẹ.
Nụ cười của cô ấy có chút thê lương, đôi mắt như nhìn thấu tất cả yêu hận của cõi đời này, đột nhiên cô ấy thở dài rồi nói: “Ba năm trước đây, khi tôi còn là một cô gái trẻ tuổi, tôi đến Miến Điện tìm A Kiệt, khi đó khắp người anh toàn là bùn lầy, vết th