Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341852
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.
n quá hiểu Tế Tuyết, nàng đủ âm hiểm nhưng không đủ nhẫn tâm.
- Nhiều năm nay ta vẫn luôn chờ nàng quay đầu lại nhìn ta nhưng nàng không nhìn. Ngay cả khi ta cố chạy đến trước nàng thì trong mắt nàng cũng chỉ có người khác. Ta rất muốn hào phóng nói với nàng rằng ta sẽ chờ nàng cả đời, nhưng ta thật sự không làm được. Ngưu Lang có thể chờ một năm để gặp Chức Nữ trong một ngày là vì hắn biết chắc chắn Chức Nữ yêu hắn, hắn ít nhất cũng có thể dựa vào điều đó mà chờ đợi, còn ta không có gì cả. Một đời người dài lắm, ta không biết mình có đủ sức hay không. Tế Tuyết, nếu nàng yêu ta, cho dù ta phải chết vì nàng cũng sẽ không hối tiếc. Nếu nàng không yêu ta, vậy sau khi ta đưa nàng quay về, ân tình giữa chúng ta sẽ kết thúc. Ta sẽ không bao giờ gặp lại nàng nữa.
Không bao giờ gặp lại, không bao giờ gặp lại! Câu nói ấy cứ như từng nhát dao cắt vào da thịt nàng.
Đau! Thật sự rất đau!
- Ngươi đang ép ta! –Nàng cắn răng nói.
- Ta không ép nàng, ta chỉ muốn nàng lựa chọn. Ngũ hoàng tử dùng cái chết của hắn để giữ lấy tâm của nàng. Ta dùng cuộc sống của ta để đổi lấy tâm của nàng, nàng chọn đi!
Hắn rõ ràng đang dồn ép nàng. Nàng không thể tin là hắn lại làm thế. Hắn biết trong lòng nàng có hắn, hắn biết vị trí của hắn không nhỏ nên mới đem nó ra uy hiếp nàng.
Nhưng người hắn yêu thật sự là ai? Nàng không còn là người năm đó đã cứu hắn nữa. Bây giờ hắn chưa phát hiện ra nhưng sẽ có ngày hắn biết nàng đáng ghê sợ đến mức nào, hai tay của nàng toàn là máu tanh. Nếu hắn thất vọng, nếu hắn chán ghét nàng, nếu hắn muốn buông tay… nàng không dám chắc mình sẽ đứng vững.
- Tiêu Phàm, tình cảm là thứ rất dễ thay đổi. Nếu ta yêu ngươi, nếu ta lại phải nhìn thấy ngươi quay lưng với ta, ta không chịu nổi đâu. Chúng ta cứ duy trì mối quan hệ này không tốt sao?
- Cứ duy trì kiểu quan hệ mập mờ không rõ ràng này sao? Nếu ta gặp gỡ người con gái khác, thành thân, sinh con, nàng cũng không để tâm sao?
Chỉ cần mắt không thấy thì tim không đau. Chỉ cần nàng không phải tận mắt chứng kiến.
- Tin ta được không? Tin rằng ta thật sự yêu nàng. Tiêu Phàm ta dù phụ cả thiên hạ cũng sẽ không phụ nàng, chỉ cần nàng cho ta một cơ hội. –Hắn gần như dùng hết sức lực mà nắm lấy vai nàng, trong mắt hắn chất chứa phẫn nộ, đau đớn cùng mệt mỏi.
Hai người họ đều đã bị dồn đến chân tường. Nàng nói duy trì mối quan hệ này chẳng qua là tự huyễn hoặc bản thân. Những chuyện đã biết, đã xảy ra làm sao có thể làm như chưa từng biết, chưa có gì.
Nàng quay mặt đi tránh ánh mắt của hắn.
- Ngày mai… ta sẽ cho ngươi đáp án!
————————————————————————
(*) trích Kiếp này không đổi
Nguyện ý quên đi quá khứ mới có thể níu giữ được thời gian
Không để hồi ức buồn đau chạm lên dung nhan như hoa của nàng
Phồn hoa như giấc mộng, không nắm giữ được, ai cũng chẳng thể nhìn thấy
Không vui vẻ sao có thể lịch kiếp làm thần tiên
Mặt trăng mệt mỏi náu mình sau những đám mây. Gió đêm lạnh lẽo thổi bay tà áo của Tiêu Phàm khiến cho bóng dáng hắn càng thêm cô độc.
Nhưng hắn là thiếu niên mười mấy tuổi sinh long hoạt hổ, lại từng trải qua huấn luyện, muốn chết cũng không dễ dàng như thế.
- Ý chí của ngươi đi đâu rồi? –Sư phụ thất vọng nhìn hắn.
- Người ấy không cần con, đã có người khác ở cạnh người ấy rồi. –Hắn khổ sở nói.
Sư phụ hắn lạnh lùng phất tay áo bước đi, chỉ bỏ lại một câu:
- Nếu người ấy đối với ngươi quan trọng như thế thì phải dùng cả tính mạng mà đoạt lấy, chỉ biết ở đây tuyệt vọng, vô dụng!
Năm năm sau, hắn lần nữa xuất hiện ở Hàn Băng cung. Không ai còn nhận ra đứa trẻ ốm yếu ngày nào, họ chỉ thấy một vị công tử tuấn mỹ phi phàm, ngay ánh mắt cũng có thể câu hồn đoạt phách.
Hắn biết mình không văn nhã được như Diệp Lương nên càng chẳng cần tỏ vẻ cho phí công. Hắn thà để nàng cho rằng hắn hư hỏng lăng nhăng cũng không muốn nàng so sánh hắn với sư huynh của nàng.
Lần đầu tiên đến kĩ viện, Tiêu Phàm vô cùng chán ghét. Hắn không thích những nữ nhân trát đầy son phấn, đong đưa lẳng lơ ở đó. Từ sâu trong tâm khảm của hắn, kĩ viện nhắc đến những hồi ức đau đớn mà hắn muốn quên.
Nếu có thể, hắn hy vọng rằng quá khứ của hắn chỉ bắt đầu từ khi hắn gặp nàng.
Hắn chờ đợi 10 năm, nàng cuối cùng cũng chịu nhìn hắn, nhưng hắn lại tham lam muốn cả tâm của nàng.
Hắn tiếp cận nàng, đeo bám nàng, chọc giận nàng, mục đích cũng vì muốn nàng chú ý đến hắn. Khi nàng dần tin tưởng hắn, dựa dẫm vào hắn, lo lắng cho hắn, hắn liền biết vị trí của hắn trong lòng nàng không hề nhỏ.
Hắn mang tất cả ra đánh cược. Cược rằng nàng sẽ không nỡ rời xa hắn, cược rằng nàng sẽ thỏa hiệp, cho dù bây giờ nàng chưa yêu hắn thì sau này nhất định sẽ yêu.
Nếu nàng từ chối hắn, nếu như trong lòng nàng vị trí của hắn không lớn như hắn tưởng thì hắn sẽ không còn cơ hội nào nữa. Người ấy rất kiên quyết, nâng lên được cũng đặt xuống được.
—————————————————————————–
Sáng sớm, Tế Tuyết vừa mở cửa phòng thì đã thấy Tiêu Phàm đứng ngoài hành lang, sắc