Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em
Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.
xăm hình rồng vào sau lưng, đó là tục lệ xưa nay của hoàng thất. Vị trí hình xăm nhất định phải ở dưới bả vai.
Tiêu Phàm… đúng là có một vết sẹo ở đó, nhưng nàng chỉ nghĩ đơn thuần rằng hắn là người luyện võ, có sẹo cũng không kì lạ gì.
- Nói như ngươi ai có sẹo ở đó thì đều có thể là thế tử hay sao?
- Ngươi nói y như Tây Thần vậy, các ngươi không hổ là tâm linh tương thông. Nhưng mà bằng chứng không thuyết phục được ngươi, vậy nhân chứng thì sao?
- Nhân chứng?
- Tây Lăng vương phi tên thật là Tiêu Ngọc Anh, mẫu thân của Tây Thần cũng tên là Tiêu Ngọc Anh… Này, đừng có vu cho ta làm giả nhé, Tây Thần sao có thể không biết tên mẫu thân hắn được. Mà trên đời này cũng không có nhiều chuyện trùng hợp như thế đúng không, đấy là do ngươi nói nhé!
Tế Tuyết nhất thời chưa nghĩ ra được gì để phản bác. Tiêu Phàm từng kể với nàng rằng lúc nhỏ phụ thân hắn đã qua đời, khi ấy hắn mới ba tuổi, không thể nhớ gì nhiều về ông ta. Sau đó mẫu thân hắn cũng rất ít nhắc đến, hơn nữa cuộc sống khổ sở bữa đói bữa no nên hắn càng không có tâm tình nghĩ đến phụ thân.
Hắn không nói mẫu thân hắn mất như thế nào, chỉ đơn thuần kể rằng gia cảnh khốn khó. Nàng sợ động tới nỗi đau trong lòng hắn nên cũng không hỏi nhiều. Đáng lẽ ra nàng nên hỏi cặn kẽ gia cảnh của hắn, như vậy ít nhất bây giờ cũng không bị Trầm Quân xoay như chong chóng thế này.
- Vẫn không tin à? Cứng đầu y như Tây Thần ấy. Haiz… nếu Phan thái phi còn sống thì ta sẽ dẫn bà ấy tới gặp ngươi, tiếc rằng sau khi giáp mặt với đứa cháu yêu lần cuối thì bà ta chết rồi.
- Cái gì?
- Phan thái phi cũng thật đáng thương, tuổi còn trẻ thì tiên đế đã băng hà, con trai vốn tiền đồ tươi sáng lại bị huỷ trong tay một nữ nhân. Ngươi chưa từng tự hỏi vì sao Tây Thần lại bị bán cho đám thợ mỏ sao? Có ai không biết phục dịch bọn họ thì cuộc sống chẳng bằng loài chó lợn, vậy mà người nhà hắn lại nhẫn tâm như thế. Ha, bây giờ thì hiểu rồi phải không? Bà ta hận hắn, hận cả hai mẫu tử Tiêu Ngọc Anh. Bà ta cố tình làm thế để hành hạ Tây Thần. Đích thân Tây Thần đã quay lại chốn cũ tìm gặp bà nội hắn, ta cũng rất muốn ngươi được gặp mặt bà ta, có điều không rõ Tây Thần đã làm gì mà sau cuộc gặp đó Phan thái phi liền quy tiên. Thật đáng tiếc!
Tế Tuyết sắp xếp lại đống lộn xộn trong đầu, nàng cần phải tìm ra sơ hở trong câu chuyện của Trầm Quân. Hắn bịa đặt, chắc chắn là bịa đặt. Tiêu Phàm không thể nào lại là con trai của Tây Lăng vương, càng không thể là hoàng huynh của nàng.
- Nếu hắn thật là máu mủ của phụ hoàng ta thì phụ hoàng có lý gì lại để hắn lưu lạc bên ngoài sống khổ sở như vậy chứ?
- Vậy vì lẽ gì Vũ Tuyên lại tha chết cho gia quyến của Tây Lăng vương? –Hắn hỏi ngược lại nàng. –Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc kẻo gió đông về nó sẽ lại sinh sôi. Phụ hoàng của ngươi đạo lý này làm sao không hiểu, đừng nói rằng hắn nhân từ, trên đời này chẳng có bậc đế vương nào lại nhân từ. Hắn không dám ra mặt đưa mẫu tử Tiêu Ngọc Anh về bên cạnh mình chẳng qua vì sợ bị người ta phát hiện ra âm mưu thâm độc của mình mà thôi. Vô số người trong hoàng tộc cùng quan lại đang nhìn vào hắn, chỉ cần hắn có sơ hở thì chuyện xấu kia sẽ không thể che giấu được. Hơn nữa, nói cho cùng thì Tiêu Ngọc Anh và Tế Duyệt chỉ là công cụ để hắn loại trừ Tây Lăng vương, trong cung phi tần và hoàng tử nào có thiếu, mất đi một đứa con mà loại bỏ được mối hoạ lớn như thế đương nhiên là rất đáng.
Giống như bị người ta đánh cho choáng váng, Tế Tuyết cuối cùng cũng không chịu nổi. Nàng tức giận hét lên:
- Khốn kiếp, bịa đặt, tất cả đều là trò bịp bợm của ngươi! Ta không tin!
Trầm Quân hoà nhã đứng dậy, khoé môi cong cong dẫn ra nụ cười thoả mãn.
- Vì sao hắn lại rời bỏ ngươi? Nếu không phải là nguyên nhân ta đã nói thì ngươi thử tìm ra một lý do khác xem. Việc hắn bỏ rơi ngươi chính là minh chứng rõ ràng nhất cho chuyện này. Các ngươi… nếu không phải là thâm thù huyết hải thì chính là loạn luân. Là loạn luân ngươi rõ chưa, hai ngươi vĩnh viễn cũng không thể ở bên nhau được, vĩnh viễn!
Thanh âm lạnh lẽo giống như lời nguyền rủa của ma quỷ xâm nhập vào đầu óc nàng, lần đầu tiên Tế Tuyết cảm thấy sợ hãi đến vậy, nỗi sợ hãi tựa như loài sâu độc đang ăn vào cốt tuỷ nàng.
Xung quanh nàng lúc này chỉ còn màn đêm mù mịt, không thể nào nhìn thấy tương lai.
Trương Bắc Nhạn đứng bên giường nhìn Tế Tuyết, nhẹ giọng khuyên nhủ nàng.
- Vương gia, hai ngày hôm nay vương gia không ăn gì, cứ như vậy không tốt đâu.
Tế Tuyết đang nằm im bỗng cựa mình, hàng mi dày hơi rung động. Nàng mở mắt ra nhìn Trương Bắc Nhạn.
- Trương Bắc Nhạn, nếu ta không lầm thì đã hai lần ta cứu sống ngươi, giữa chúng ta không thù không oán, ngươi đối xử với ta như vậy lẽ nào bản thân không thấy hổ thẹn sao?
Cô ta né tránh ánh mắt nàng. Tuy rằng cô ta cũng hiểu làm thế này là không đúng, cô ta phản bội sự tin tưởng của Tây Thần, lấy oán báo ân đối với Tế Tuyết, nhưng cô ta lại không thể trái ý Trầm Quân. Hắn là trời là đất của cô ta, chưa bao giờ cô ta từ chối yêu cầu của hắn.
- Dùng hai lần cứu mạng ngươi