Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.

! Kì thực ta cũng chỉ định doạ Tế Tuyết một chút thôi. Được rồi, không cần manh động như vậy, tất cả bỏ kiếm xuống đi!
Tế Tuyết thật sự rất tò mò không biết trong cái đầu của lão yêu quái kia chứa những gì, nàng hoàn toàn không thể biết tiếp theo hắn sẽ hành động như thế nào, kẻ điên thì làm gì có quy luật.
Trương Bắc Nhạn im lặng, ánh mắt nghi ngờ nhìn Trầm Quân rồi lại nhìn chiếc thùng lớn đang nhung nhúc sâu ăn thịt.
Trầm Quân thở dài vẻ bất đắc dĩ.
- Bắc Nhạn của ta, sao con ngày càng đa nghi như vậy!
Hắn nói xong thì ngay lập tức túm lấy một tên thuộc hạ đang đứng gần mình ném vào trong thùng. Âm thanh rào rào như cá đớp mồi vang lên, người kia dường như muốn thoát ra nhưng không được, chỉ một chốc sau đã không thấy anh ta giãy dụa gì nữa.
Tất cả mọi người đều không giấu được vẻ kinh hãi, ngược lại Trầm Quân rất thản nhiên mỉm cười.
- Thế nào, con tin ta rồi chứ? Gã vừa rồi to lớn như vậy ít nhất cũng phải vài ngày nữa đám trùng mới ăn sạch sẽ. Chúng chỉ phàm ăn nhất lúc vừa nở ra thôi, sau đó tốc độ phát triển sẽ chậm lại nên thời gian tiêu thụ thức ăn cũng kéo dài ra. Bây giờ thì ta không cần ném Tế Tuyết vào đó nữa. Bình tĩnh đi nào!
Tế Tuyết không dám buông lỏng cảnh giác nhưng Trương Bắc Nhạn thì đã tra kiếm vào vỏ. Nàng âm thầm hô lên “xong rồi”.
Trầm Quân tiến lại gần hai người, hắn đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt Trương Bắc Nhạn, dịu dàng nói với cô ta:
- Bắc Nhạn, ta đã nói rồi, con nhất định phải tin tưởng ta.
Cô ta gật đầu, thấp giọng đáp:
- Vâng, thuộc hạ tin người!
Trong khi Tế Tuyết ỉu xìu như bánh bao ngâm nước thì Trầm Quân đã nhanh chóng ôm nàng vào lòng.
- Đừng sợ, vừa rồi ta hơi quá tay. –Hắn ghé sát tai nàng thì thầm. –Không nhất thiết phải gây đau đớn về thể xác thì mới là hành hạ, có rất nhiều cách để khiến người ta thống khổ, sống không bằng chết.
Hắn bình tĩnh mang nàng quay lại toà tháp. Trương Bắc Nhạn đứng yên tại chỗ nhìn theo, vẻ mặt rất phức tạp.
Bên trong phòng giam vẫn là bầu không khí u ám như cũ.
Tế Tuyết bị ném lên chiếc giường cứng queo, cả người đều đau nhức. Nàng nghĩ có lẽ hôm nay đã thoát nạn thì Trầm Quân lại kéo ghế ngồi ngay trước mặt nàng.
Hắn mỉm cười, nụ cười ấy nói với nàng rằng trừng phạt bây giờ mới bắt đầu.
- Có muốn nghe ta kể chút chuyện xưa không?
Hắn nói hắn muốn kể thì nàng nào dám không nghe.
- Trông ngươi rất không tình nguyện.
- Ta tình nguyện, không tình nguyện mà được chắc. –Nàng không nhịn được mỉa mai hắn.
Trầm Quân gật đầu hài lòng, hắn chậm rãi hỏi nàng:
- Ngươi biết năm Minh Đạo thứ tám đã xảy ra chuyện gì chứ?
- Tây Lăng Vương câu kết với Phan thái phi và 18 quan lại trong triều, cùng nhau mưu phản. Trước khi khởi sự đã bị phụ hoàng ta bắt giam.
Năm ấy mặc dù Tế Tuyết còn rất nhỏ nhưng sự kiện kia được ghi chép trong sách sử vô cùng tường tận. Hơn nữa Tây Lăng vương ở Diệm quốc cũng có thể coi là một huyền thoại như An Hoà Hầu hay Lý Viễn, cho dù không đọc sách thì cũng nghe người ta kể về ông ấy đến nhàm cả tai.
Sự kiện Tây Lăng vương mưu phản gây chấn động cả nước. Xét theo luật pháp đáng lẽ ra cả nhà ông ta đều bị xử tử nhưng phụ hoàng niệm tình ông ta có công lao lớn, lại là hoàng thân quốc thích nên chỉ xử chết Tây Lăng vương, còn tha chết cho người nhà ông ta, cũng không bắt họ đi đày, chỉ đuổi ra khỏi kinh thành, mãi mãi không bao giờ được đặt chân lên đất đế đô.
Tuy nhiên mười tám quan lại kia thì không may mắn được như vậy, bọn họ không bị chu di cửu tộc nhưng cả nhà bao gồm cha mẹ đẻ và vợ con đều bị xử trảm. Nghe nói pháp trường hôm ấy thấm đẫm máu tươi, oán khí ngập trời.
Tất nhiên mọi chuyện không đơn giản kết thúc ở đó. Sau này cũng có người cho rằng Tây Lăng vương thực ra vô tội. Nếu ông ta có tội thì đó là tội quá tài giỏi. Ở trong triều không biết có bao nhiêu người đứng về phía ông ta, thế lực vô cùng lớn.
Sở dĩ năm ấy xảy ra một màn giết chóc kia chẳng qua cũng vì Hoàng thượng gai mắt Tây Lăng vương, muốn mượn chuyện này nhổ đi mối lo trong lòng. Những quan lại bị phán tội câu kết mưu phản cũng chính là những người thường ủng hộ ông ta, có khi còn đối đầu với Hoàng thượng.
Tế Tuyết không bận tâm lắm đến sự thật đằng sau. Nói cho cùng nếu phụ hoàng của nàng vu oan cho ông ta cũng chẳng có gì lạ. Gần vua như gần cọp, hơn nữa để giữ chắc hoàng quyền thì thà giết nhầm trăm người còn hơn bỏ sót một người, xưa nay đế vương có bao giờ không nhẫn tâm.
- Ngươi có biết sau này gia quyến của Tây Lăng vương sống như thế nào không?
Nàng im lặng. Người chết thì đã chết, có điều người còn sống mới bị giày vò. Nghe nói khi ấy Tây Lăng vương phi đang mang thai, một người phụ nữ bụng mang dạ chửa, còn một đứa con trai nhỏ và một mẹ chồng đã quen cuộc sống nhung lụa chắc chắn phải rất chật vật qua ngày.
Có điều nàng không hiểu vì sao Trầm Quân lại hỏi nàng chuyện này.
- Tây Lăng vương phi dẫn theo đứa con trai mới hơn ba tuổi cùng Phan thái phi đi đến vùng Hoa Bắc, thay tên đổi họ. Vì đường sá xa xôi, cuộc sống kham khổ nên bị sinh non


XtGem Forum catalog