XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341879

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.

dày của chúng, có thể là vì sợ lạnh, cũng có thể là do chúng tức giận.
Người đàn ông đang quỳ dùng ánh mắt khiếp đảm nhìn chiếc lồng, một gã thuộc hạ của Trầm Quân đổ một thứ chất lỏng trong suốt lên người ông ta, sau đó đứng cách một đoạn, ra hiệu cho mở cửa lồng.
Đàn bướm nhanh chóng bay ra, giống như bị mùi hương thu hút, tất cả chúng bu đầy trên cơ thể người kia. Ông ta phát ra những âm thanh ú ớ không rõ.
Sau nửa canh giờ dài như một thế kỷ, từng con bướm lần lượt rụng xuống đất, xác chúng xếp xen kẽ nhau giống như một bức tranh kì dị thật chói mắt.
- Ném hắn vào thùng nước ấm. –Âm thanh lạnh lẽo ma quái khiến Tế Tuyết cảm thấy hắn nhất định là Tử Thần.
Lại thêm một khoảng thời gian im lặng chết chóc. Ban đầu nàng còn nghe thấy tiếng động từ trong thùng, có lẽ người kia đang giãy dụa, nhưng bây giờ thì hoàn toàn im ắng.
Trầm Quân điềm nhiên bế bổng nàng lên, ôm gọn trong ngực như ôm một con mèo, tiến tới gần chiếc thùng.
Nắp thùng được mở ra. Tế Tuyết bụm miệng lại, cố không để cảnh tượng kinh tởm trước mắt làm mình nôn mửa.
Bên trong thùng, thân thể người đàn ông kia có vô số con sâu nhỏ màu trắng đang chui ra, chúng rỉa thịt ông ta. Con nào cũng béo núc, trên người có những chân nhỏ có thể bơi trong nước. Chúng lúc nhúc ở khắp nơi.
- Rất sợ sao? –Tiếng nói ma mị lại vang lên bên tai.
Tế Tuyết gần như đông cứng người, Trầm Quân quả nhiên luôn biết cách hành hạ người khác.
- Loài bướm đỏ này gọi là Huyết điệp, chúng rất quý hiếm, trong đời chúng chỉ sinh nở một lần duy nhất. Hơn nữa phải đẻ trứng vào một vật sống có máu thịt. Gặp nhiệt độ ấm áp, trứng sẽ nở với tốc độ cực nhanh, không ngừng đục ruỗng thân thể vật chủ để chui ra. –Hắn nói đến đây đột nhiên à lên một tiếng như thể quên mất điều gì đó. –Nhiều trùng thế này thì một thân thể không thể nuôi đủ được.
Trái tim nàng đập điên cuồng trong lồng ngực. Dường như tử thần đã cầm sẵn lưỡi hái chờ nàng ở phía sau.
- Tế Tuyết, ngươi sẽ không muốn làm vật chủ tiếp theo cho chúng chứ?
Không muốn, nàng đương nhiên là không muốn. Chết không đáng sợ, đáng sợ là chết như thế nào.
- Ta hỏi ngươi một lần nữa, bản đồ đến thành Bất Tử và ngọc tỷ truyền quốc đâu, giao nó ra cho ta!
Nàng im lặng. Cả hai thứ đó nàng đều không có.
- Chậc! Vốn dĩ ta cũng có ý thương hương tiếc ngọc, có điều ngươi không muốn thì ta đành phải nhẫn tâm thôi. – Hắn cố ý hôn nhẹ lên má nàng, giọng nói dịu dàng lại khiến toàn thân nàng nổi da gà. –Ta là người rất rộng lượng, đợi sau khi lũ trùng này kí sinh trong cơ thể ngươi xong, trở thành lứa Huyết điệp mới ta sẽ đem thi thể của ngươi giao cho Tây Thần, để hắn chôn cất ngươi tử tế. Ha, không biết hắn nhìn thấy ngươi như vậy sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Theo hiểu biết của ta về hắn thì Tây Thần nhất định sẽ phát điên.
- Ngươi… -Tế Tuyết giận tím mặt, hắn hành hạ nàng còn chưa thoả mãn, muốn hành hạ cả Tiêu Phàm.
Trầm Quân nheo mắt lại nhìn nàng, nhận thấy nàng vẫn cứng đầu không nói ra tung tích thứ mà hắn muốn thì con ngươi đỏ sẫm tựa như phát ra tia sáng khát máu.
- Thử cảm giác lục phủ ngũ tạng bị ăn rỗng đi, tên nội gián này bị câm nên ta không nghe được tiếng kêu của hắn, nhưng ngươi thì lành lặn, tiếng thét hẳn là rất động lòng người.
Nói xong, hắn không chút do dự túm tóc nàng, muốn dìm nàng xuống mặt nước đầy rẫy những con sâu đang rỉa thịt người kia. Động tác của hắn rất từ tốn, dường như hắn muốn tận hưởng sự khiếp sợ trong quá trình giết chết nàng, đó mới là lạc thú của hắn.
Mắt thấy gương mặt mình cách mặt nước ngày càng gần, ngay cả máu trong người nàng hình như đều đông lại. Chết như thế này đúng là quá kinh tởm, nàng không muốn.
Đám sâu đang chăm chú dùng bữa đột nhiên dừng lại như đang đánh hơi, sau đó tất cả đều dồn lên mặt nước, thay nhau vươn thân thể béo tròn của chúng lên, hướng về phía nàng.
Tế Tuyết nhắm chặt mắt lại, không dám nhìn tiếp.
Lần này chết chắc rồi, nàng thật sự không ngờ lại phải chết đáng sợ như vậy.
Một cánh tay chợt ôm vòng lấy người nàng, gạt tay Trầm Quân ra rồi kéo nàng lại.
Thoát chết trong gang tấc, Tế Tuyết ngạc nhiên mở mắt nhìn người vừa cứu mạng mình. Trương Bắc Nhạn đẩy nàng ra sau lưng cô ta, thanh kiếm sắc bén chĩa về phía đám người đang định xông tới.
- Bắc Nhạn, ngươi định làm gì? –Trầm Quân lạnh lùng lên tiếng.
- Cung chủ, người đã nói sẽ không làm hại Tế Tuyết, nếu không thuộc hạ đã không giúp người.
Mặc dù có chút cảm kích vì Trương Bắc Nhạn vừa cứu mình nhưng Tế Tuyết không thể không nhủ thầm cô gái này đúng là thiếu não, cô ta ở cạnh Trầm Quân lâu như thế mà còn không nhận ra hắn là loại người gì hay sao, tin tưởng hắn đúng là hành động mạo hiểm nhất trên đời. Bây giờ chọc hắn nổi điên rồi, không biết cái mạng nhỏ của nàng còn giữ được bao lâu, một mình Trương Bắc Nhạn may ra tự bảo vệ được cho cô ta đã tốt, hơi sức đâu mà đèo bòng thêm nàng.
Trái ngược với phán đoán của nàng, Trầm Quân không tỏ ra giận dữ nữa mà vô cùng ôn hoà nở nụ cười ưu nhã như gió xuân.
- Ngươi nói phải, ta nóng vội quá