Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341865

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1865 lượt.

của ta để đổi lấy một yêu cầu, ngươi chấp nhận không? –Tế Tuyết bình tĩnh hỏi.
Trương Bắc Nhạn hơi ngẩn người, nàng có yêu cầu gì đây, nếu nàng muốn cô ta thả nàng đi thì không thể, cô ta không bao giờ phản bội Trầm Quân.
Như thể nhìn thấu suy nghĩ của Trương Bắc Nhạn, Tế Tuyết thản nhiên nói:
- Không cần lo lắng, ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu thôi, ngoài ra sẽ không yêu cầu ngươi làm gì khác.
Cô ta gật đầu.
- Vì sao Tiêu Phàm lại rời bỏ ta?
Ngoài Trầm Quân ra, người có thể biết rõ mọi chuyện ở đây chỉ còn Trương Bắc Nhạn. Cô ta vừa là bằng hữu thân thiết của Tiêu Phàm, vừa là người Trầm Quân vô cùng tin tưởng, nàng không tin rằng cô ta lại không biết bất cứ chuyện gì.
- Ta không biết!
Không nằm ngoài dự đoán của nàng, Trương Bắc Nhạn quả nhiên sẽ từ chối.
- Ngươi có biết loại thuốc đã cứu mạng ngươi khỏi kịch độc làm thế nào mà có được không?
Cô ta im lặng.
- Là dùng mạng của ta để đổi lấy đấy.
Trương Bắc Nhạn sững sờ nhìn Tế Tuyết. Nàng sẵn lòng mạo hiểm tính mạng để cứu cô ta, vì sao chứ? Giữa hai người họ chẳng liên quan gì, nếu có thì đều là do Tiêu Phàm. Hơn nữa khi ấy Tiêu Phàm mượn cô ta làm bình phong để đẩy Tế Tuyết đi, nàng hà tất vẫn không tính toán mà cứu cô ta?
- Đối với Tiêu Phàm ngươi rất quan trọng. Hắn nói với ta rằng ngươi là máu thịt của hắn. Ngươi có chuyện thì hắn sẽ đau lòng, ta yêu hắn đương nhiên sẽ không muốn hắn vì ngươi cả đời phải hối hận.
Những lời này của Tế Tuyết làm Trương Bắc Nhạn vô cùng xấu hổ, cô ta không nói gì chỉ cúi đầu xuống.
- Hôm nay rơi vào tay Trầm Quân thì ta gần như đã cầm chắc cái chết, sau này không còn cơ hội gặp lại Tiêu Phàm nữa. Ta chỉ muốn biết sự thật, điều này lẽ nào là quá đáng?
Tế Tuyết biết rõ hiện nay nàng chỉ có thể đánh vào tâm lý Trương Bắc Nhạn, cô ta là một kẻ yêu đến hồ đồ, ngoài Trầm Quân ra trong mắt cô ta có lẽ chỉ sót lại đôi chút tình cảm với Tiêu Phàm.
Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Trương Bắc Nhạn cũng mở miệng.
- Chân tướng việc này ta thật sự không biết. Sau khi vương gia rời đi một thời gian thì cung chủ và Tây Thần không hiểu sao lại cãi nhau rất lớn, còn đánh một trận long trời lở đất. Vài ngày sau hắn lên đường đi Hoa Bắc, ta không thể đi cùng nên đã dặn Nam Thần bám theo hắn. Nam Thần trở về cũng chỉ nói đơn rằng thấy hắn gặp một bà lão, không nghe được họ nói chuyện gì, nhưng sau đấy Tây Thần tới tửu lâu uống rượu như điên, say tuý luý, còn gây chuyện với một đám giang hồ ở đó. Hắn… -Nói đến đây giọng của Trương Bắc Nhạn hơi run rẩy. –Hắn chỉ vì chút xích mích mà suýt chút nữa đại khai sát giới diệt hết phái Sơn Tra, nếu không phải có người của Phượng Hoàng Cung kịp thời tới ngăn lại thì ngay cả một mạng của họ cũng không còn. Hắn quay về Phượng Hoàng Cung rồi thì trở nên rất kì lạ, rất đáng sợ, ta không biết hắn nghĩ gì. Càng đến gần thời điểm vương gia tới tâm trạng của hắn càng tồi tệ hơn… rồi hắn nhờ ta cùng với hắn diễn màn kịch kia.
Tế Tuyết cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng nàng đang ngày một lớn hơn, tưởng chừng nàng sắp vỡ vụn dưới sức nặng đó.
- Tất cả những lời ngươi nói đều là thật?
- Trương Bắc Nhạn ta xin thề, có quỷ thần hai vai chứng tỏ, ta dám nửa câu dối trá sẽ chết không toàn thây.
Nàng dùng chút hơi sức còn lại nói với cô ta.
- Ngươi đi đi, ta muốn yên tĩnh!
Bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, thậm chí đêm nay còn có trăng. Ánh trăng nhợt nhạt chiếu qua ô nhỏ vào phòng giam lạnh lẽo. Tế Tuyết giơ tay ra hứng lấy chút ánh sáng yếu ớt ấy. Bàn tay nàng vốn trắng lại thêm những ngày qua không ăn uống đấy đủ nên làn da càng trở nên trắng bệch, có thể thấy cả mạch máu dưới da.
Thử nắm lấy, mở ra vẫn chẳng có gì. Ánh sáng… vốn không phải là thứ có thể giữ lại bên mình. Nàng ngơ ngẩn nhìn vào khoảng sáng ít ỏi kia, cứ nhìn mãi, như thể lại thấy vào một buổi tối nào đó, dưới ánh trăng bàng bạc, Tiêu Phàm nói với nàng rằng hắn yêu nàng, yêu từ rất lâu.
Nụ cười của hắn lúc ấy đẹp vô cùng, đến mức nàng gần như bị mê hoặc.
Hắn quan tâm nàng, chọc ghẹo nàng, bảo vệ nàng, dỗ dành nàng… tất cả giống như dòng nước lũ đột nhiên ào ào đổ về khiến nàng không sao chống đỡ được.
cd6
Nước mắt lặng lẽ rơi, những giọt nước trong suốt dưới ánh trăng lấp lánh như ngọc thay nhau vỡ tan trên nền đá lạnh lẽo.
Ánh sáng vụt tắt, nàng giật mình hoảng hốt, mò mẫm đến chỗ ô thoáng, cố căng mắt nhìn lên bầu trời. Mặt trăng đã bị mây che lấp, cả khung cảnh bên ngoài đều chìm trong màu đen u ám.
Nàng mệt mỏi ngồi xuống, cảm thấy thật bi ai, ngay chút tia sáng le lói cũng không đến lượt nàng.
Nàng chợt nghĩ đến tâm trạng của Tiêu Phàm khi biết sự thật, hắn có giống như nàng không? Cảm thấy khổ sở đến sống không bằng chết?
Tế Tuyết cười chua chát, Trầm Quân nói không sai, nếu hắn không phải con của phụ hoàng thì là con trai Tây Lăng vương. Không phải huynh muội thì chính là kẻ thù. Những năm tháng kia nàng không biết hắn đã vượt qua như thế nào, tận mắt thấy mẫu thân bán mình vào kỹ viện, rồi lại thấy bà ấy chết trong tủi nhục. Nếu là nàng thì nhất định cũ