Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.
ị thương như vậy cũng không sao đâu.
Nàng bị hắn chọc tức đến run rẩy. Chết tiệt, hắn lại dám lừa nàng!
- Chàng… đáng chết, dám đem ta ra làm trò đùa! Tiêu Phàm, chàng đi chết đi!
Hắn ôm choàng lấy nàng, vui vẻ hôn lên tai nàng.
- Ta chết chỉ là chuyện nhỏ, nàng đau lòng mới là chuyện lớn. Không nên vì chuyện nhỏ mà gây ra chuyện lớn.
- Chàng… chàng cút ngay cho ta! Ta không muốn nhìn thấy chàng!
Tiêu Phàm đột nhiên dừng lại, nghiêm túc hỏi nàng:
- Thật sao, nàng không muốn thấy ta nữa?
- Phải, chàng đi đi! –Nàng cứng miệng nói.
Hắn ủ rũ gật đầu.
- Ta hiểu rồi, ta đi!
Tế Tuyết chưa kịp ngạc nhiên vì sao hắn lại dễ dàng đầu hàng như vậy thì đã bị đẩy nằm xuống giường. Cả người Tiêu Phàm đè lên nàng, ngăn cản tất cả mọi hành động phản kháng.
- Chàng làm gì?
- Đêm động phòng thì còn làm gì được chứ, chẳng lẽ lại nói chuyện phiếm cho hết đêm à?
- Chàng vừa nói là sẽ đi cơ mà?
- Ừ, ta sẽ đi, nhưng là sáng mai mới đi. Đêm nay phải đòi đủ cả vốn lẫn lãi đã.
Tế Tuyết cố đẩy hắn ra nhưng chỉ như châu chấu đá xe, nàng căn bản không thể so với hắn được.
- Ở tân phòng của chàng có người đang đợi đấy, chàng về đó mà đòi vốn!
- Hừ, nàng nghĩ ta là ai, Tiêu Phàm ta sao có thể ăn quàng uống bậy được. Phương Quân Di muốn đụng tới ta chính là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.
Nàng thiếu chút nữa là bị hắn làm chết nghẹn. Da mặt hắn quả nhiên đủ dày, còn dám gọi thiên kim nhà tể tướng là cóc ghẻ.
- Tiêu Phàm, Phương Quân Di mà là cóc ghẻ thì chàng cho mình là thiên nga chắc?
Tiêu Phàm kéo vạt áo nàng ra, hôn lên ngực nàng, hài lòng nghe tiếng tim nàng đập gấp gáp.
- Ừ, thì ta là cóc ghẻ. Nhưng mà con cóc ghẻ như ta đã quen ăn thịt phượng hoàng rồi, bây giờ bảo ta đi ăn thịt thiên nga ta thật sự nuốt không trôi.
- Chàng…
Biết sắp bị ăn mắng hắn ngay lập tức chặn môi nàng lại. Tiêu Phàm cảm thấy nếu không nhanh chóng trừng phạt nàng thì đêm nay e là ngay cả vốn cũng chưa đòi đủ, đừng nói tới lãi.
Nỗi nhớ nhung như mũi tên đâm xuyên trái tim ta
Máu đỏ tươi đem nhuộm thắm áo tân nương
Những năm tháng qua đi này, lời thề ước loang lổ ngay trước mắt
Những đoá hoa nở ra lan rộng như thế nào
Yêu hận vấn vương, quẩn quanh thành sợi tơ
- Nàng muốn ta nói gì? Cô ta đâu có hỏi ta đi đâu thì sao ta lại phải kể ra chứ.
Nàng nghi hoặc nhìn hắn, thấy vẻ mặt hắn rõ ràng không phải đùa. Đêm tân hôn tân lang biến mất mà Phương Quân Di một câu cũng không hỏi, chuyện này chẳng phải rất kì lạ sao?
- Hôm nay chàng về vương phủ đi, không nên để cô ta nghi ngờ. Hơn nữa ta cũng ba ngày không thiết triều rồi, nếu mai cũng không lên thì đám đại thần sẽ làm phản mất. –Tế Tuyết kiên quyết nói, cố ý làm ngơ trước vẻ mặt u oán như bị bỏ rơi của Tiêu Phàm.
- Nàng đã nói sẽ không đuổi ta đi, còn nói sẽ không ép ta ở cùng Phương Quân Di, nàng đang nuốt lời!
Đối mặt với thái độ lên án gay gắt của hắn nàng có chút xấu hổ, lúc đó vì hoảng loạn nên cái gì cũng hứa bừa, chung quy đều do hắn lừa nàng.
- Lời nói gió bay, ta quên hết rồi. Chàng mau về vương phủ đi!
Tiêu Phàm nghiến răng nghiến lợi, oán hận phun ra từng chữ:
- Nàng lừa gạt thân thể ta, bây giờ còn muốn vứt bỏ ta. Đây là hành động không bằng cầm thú!
Tế Tuyết nhất thời á khẩu, nàng lừa gạt thân thể hắn? Rõ ràng nàng mới là người mệt chết không xuống nổi giường, hắn lúc nào cũng tươi cười hớn hở, nhìn qua cũng biết là ăn đến no nê thoả mãn, rốt cục ai mới là cầm thú chứ!
- Tiêu Phàm, chàng còn lôi thôi thì sau này đừng hòng leo lên giường của ta!
Hắn nhăn mày suy nghĩ rồi đưa ra kết luận.
- Thế tức là chỉ cần về vương phủ một lúc rồi có thể quay lại đây đúng không?
- Phải xem biểu hiện của chàng đã! –Nàng hừ lạnh.
Về cơ bản mà nói nơi thường trú bây giờ của Tiêu Phàm chính xác là hoàng cung, cụ thể một chút thì ban ngày ở ngự thư phòng lấy cớ giúp Tế Tuyết giải quyết việc chính sự, buổi tối đến thì chiếm mất nửa cái giường của nàng. Mỗi ngày hắn đảo qua Bình Nam vương phủ để mọi người trong phủ điểm danh rằng hắn có xuất hiện, tránh để người ta đồn đại linh tinh rằng hắn vừa lấy vợ đã bỏ đi biệt tích. Về phần Phương Quân Di, Tiêu Phàm không ghét nhưng cô ta là thân muội của Phương Thiếu Lăng, hắn dù ít hay nhiều đều phòng bị cô ta.
Cuộc sống hiện tại thế này Tiêu Phàm hết sức hài lòng, tuy rằng ở ngự thư phòng không thể tuỳ tiện hôn nàng vì thỉnh thoảng lại có đại thần cầu kiến nhưng chí ít Tế Tuyết cũng ở quanh tầm mắt hắn. Gần đây hắn để ý thấy nàng thường xuyên uống thuốc, Tế Tuyết nói là thuốc bổ nên hắn khá yên tâm, dù sao thì sức khoẻ của nàng không tốt, tẩm bổ một chút cũng là chuyện nên làm.
Tương lai hắn cũng chưa xác định rõ sẽ thế nào, trước đây hắn từng mong cùng nàng sống cuộc đời bình thường, không cần hàng ngày phải mưu mô tranh đấu. Nhưng nàng là Tế Tuyết, dòng máu chảy trong huyết quản của nàng là của hoàng tộc. Nàng muốn thiên hạ thì hắn sao có thể ép nàng từ bỏ. Hơn nữa nàng không nhắc đế