XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341607

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1607 lượt.

lo làm như vậy sẽ khiến cho tài xế chạy mất vì sợ chuốc phiền phức.
Tài xế nghe tiếng gọi của một cô gái, nhìn bốn xung quanh không thấy ai, do dự một lát rồi cũng xuống khỏi xe.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo vội nói: “Tôi bị xe va quẹt, chiếc xe ấy chạy mất rồi. Tôi bị thương ở chân và tay. Nhờ anh đưa giúp tôi đến bệnh viện. Anh đừng lo, tôi sẽ không đổ vấy cho anh đâu, chiếc xe va vào tôi phải có dấu vết, còn chiếc xe của anh sạch sẽ như vậy thì làm sao mà đổ vạ được. Tôi nhất định sẽ hậu tạ anh”.
Tài xế bán tính bán nghi, thận trọng dìu Cố Hứa Ảo lên xe, và nhặt túi xách cho cô. Dù sao thì cũng có thể coi là một người tốt, nhìn thấy Cố Hứa Ảo có vẻ đau đớn, bèn chạy lên chạy xuống lấy số khám cho cô rồi còn gọi điện cho Bùi Trung Khải theo lời dặn của cô.
Bùi Trung Khải vội vàng chạy tớ phòng khám của bệnh viện, không thấy Cố Hứa Ảo đâu, vừa lấy máy di động ra định gọi đến số máy lạ lúc trước, thì nghe thấy có tiếng gọi với vẻ thăm dò ở phía sau: “Anh Bùi, có phải anh Bùi đấy không?”.
Quay ngoắt lại, thì nhìn thấy một người đàn ông trung tuổi mặc đồng phục đang nhìn mình, tay giơ cao chiếc túi của Cố Hứa Ảo.
“Cô ấy ở đâu?”.
“Đang được chăm sóc tại phòng điều trị, không có gì nghiêm trọng lắm đâu. Anh đến rồi, tôi về đây, đây là túi của cô Cố, đây là thẻ ngân hàng của cô ấy, chi phí vào bệnh viện đều thanh toán qua thẻ này. Vì tôi mới nhận ca đêm nên trong người thực sự không có tiền”. Tài xế thật thà trao lại chiếc túi của Cố Hứa Ảo cho Bùi Trung Khải.
“Rất cảm ơn anh, xin hỏi, tên anh là gì ạ?’. Nghe thấy Cố Hứa Ảo không có gì nghiêm trọng, Bùi Trung Khải thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi họ Vương, không cần phải cảm ơn đâu”. Người lái xe đón lấy điếu thuốc mà Bùi Trung Khải chìa ra mời, giắt lên vành tai.
“Anh vương, anh có biết chuyện gì đã xảy ra với cô ấy không?”.
“Tôi cũng không biết, tôi đang đi trong ngõ thì nhìn thấy cô Cố ngồi trên đất không động đậy được, cô ấy nói bị một chiếc xe đâm vào, sau đó tôi chở cô ấy đến bệnh viện”.
Nghe vậy, Bùi Trung Khải biết cũng không hỏi được điều gì bèn lấy ra một tập tiền đưa cho người lái xe mà không cần đếm, “Cảm ơn anh đã giúp cô ấy. Anh cầm tạm chỗ tiền này, hôm khác chúng tôi sẽ tới hậu ta anh sau”.
Tài xế đưa mắt liếc nhìn tập tiền, dễ có tới vài, ba ngàn tệ, vội từ chối, nhưng Bùi Trung Khải nhất nhất nhét vào tay. Trong bụng tài xế rất vui, trước khi đi anh ta ghé sát vào Bùi Trung Khải nói: “Tôi cảm thấy cô Cố không phải bị xe đâm đâu”.
Bùi Trung Khải đi đi lại lại trước hành lang, rồi lấy điện thoại ra gọi cho chủ nhiệm Trịnh, đồng thời hỏi thăm và biết được, tin tức là cho Triệu Thư Lập gọi đến. Triệu Thư Lập vừa nghe tiếng Bùi Trung Khải, biết ngay là anh, nhân đó hỏi thăm tình hình của Cố Hứa Ảo, rồi kể vắn tắt đầu đuôi câu chuyện và kiên quyết đòi đến bệnh viện nhưng Bùi Trung Khải từ chối, nói rằng đã khuya rồi, nhiều người cũng không giúp được gì. Đến cả anh cũng còn chưa gặp được Cố Hứa Ảo, chỉ nghe qua tài xế nói rằng cô ấy không bị thương nghiêm trọng, chỉ bị sây sát bên ngoài.
Hơn hai chục phút sau cánh cửa phòng cấp cứu mới mở, Cố Hứa Ảo được đưa ra bằng xe đẩy, trên trán quấn một miếng băng lớn, ống tay áo bên trái bị cắt, cánh tay được băng treo lên cổ, cùi tay bị xước một mảng lớn, sắc mặt nhợt nhạt, đầu gối chân trái cũng bị xước, cổ chân phải bó thạch cao.
Cố Hứa Ảo bây giờ chẳng còn thấy đâu dáng vẻ xinh đẹp nhanh nhẹn buổi sáng, thêm vào đó tinh thần cô cũng không được tốt, ủ rũ như một cây cải trắng thiếu dinh dưỡng. Trong bụng Bùi Trung Khải thầm chửi tài xế, thế này mà là không có gì nghiêm trọng, không lẽ chết rồi mới coi là nghiêm trọng? Không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, anh chạy vội đến bên, gọi: “Hứa Ảo…”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo vừa được bác sĩ và y tá xử lý vết thương nên vừa mệt vừa đau, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi của Bùi Trung Khải ngẩng đầu lên định mỉm cười, nhưng nụ cười ấy đã biến thành nước mắt: “Bùi Trung Khải… Em… Em đau lắm, sao bây giờ anh mới tới?”.
Bùi Trung Khải chưa bao giờ nghe thấy những lời bất lực như thế từ Cố Hứa Ảo, nước mắt cô rơi lã chã, cô khóc nức nở, cô đưa tay trái lên lau nước mắt theo thói quen, nhưng bị đau, bèn kêu lên một tiếng : “Ôi!”.
Trái tim Bùi Trung Khải đau nhói như bị ai bóp chặt, anh cúi người gần như quỳ xuống đất, đưa tay lau những giọt lệ trên má Cố Hứa Ảo, dịu dàng vỗ về: “Đừng khóc, đừng khóc, chẳng phải anh đã đến đây rồi sao, sẽ không có chuyện gì nữa đâu, ngoan nào”.
Cô hộ lý lạnh lùng nhìn cảnh hai người tình cảm với nhau, hỏi với giọng không mấy kiên nhẫn: “Về nhà hay nằm viện?”.
Bùi Trung Khải chau mày: “Tình hình có nghiêm trọng lắm không?”.
Cô hộ lý giật mình nhìn vẻ mặt đáng sợ của Bùi Trung Khải, sau mấy giây lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, “Cô ấy bị thương ở nhiều chỗ, vết thương trên trán đã được băng bó, chúng tôi đã tiêm phòng uốn ván, còn vết trầy da ở cổ tay trái cũng đã xử lý xong, nhưng cần phải chăm sóc, chân trái bị bong gân, xương hơi bị l