XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

y giống như một tảng đá đè nặng lấy cô. Cô không thể coi bà là người mẹ vô trách nhiệm giống như trước, mà chỉ còn cảm thấy thương xót. Hơn hai mươi năm trước, một cô gái trẻ sắp tốt nghiệp đại học, làm thế nào lại quyết định đánh đổi tương lai rộng mở lấy một bào thai chưa thành hình? Là sinh viên trường y, mẹ cô có thể có rất nhiều cách để giải quyết nó. Đúng như Lỗ Hành Phong nói, mẹ cô rất ngốc. Đến bây giờ, Cố Hứa Ảo không thể nói cha mẹ đã vô trách nhiệm mang cô đến với thế giới này, vì cô vốn có thể biến mất như một hạt bụi.
Cố Hứa Ảo không ngủ được, nếu ngủ thì thường mơ liên miên, hầu hết những người cô gặp từ hồi còn nhỏ đến khi lớn lên đều xuất hiện trong giấc mơ của cô, trong đó Thẩm Hải Lam là người cuối cùng. Bà xuất hiện không phải với vẻ tiều tụy khi nằm trên giường bệnh những ngày cuối cùng, mà là trong dáng điệu ở bức ảnh Lỗ Hải Phong cho cô xem, rất xinh đẹp, một vẻ đẹp mộc mạc ưa nhìn. Trong lòng Cố Hứa Ảo đầy tâm sự, nhưng cô lại không có ai để chia sẻ, mặc dù Lỗ Hải Phong bảo cô có việc gì cứ gọi điện, nhưng cô không thể đem thêm gánh nặng cho ông, nên chỉ còn cách tự mình giải quyết. Thời gian này Cẩu Thặng Nhi cũng rất ngoan, chỉ khi nghe thấy tiếng khò khò của nó cô mới ngủ yên được chốc lát.
Một lần đến ngân hàng làm việc, cô gặp Tề Huy. Nhìn cái miệng há hốc ngạc nhiên của anh, cô biết điệu bộ mình hẳn giống với một ma đói, nên mỉm cười trêu anh: “Không có bệnh truyền nhiễm gì đâu, đừng sợ”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn.
Tề Huy vội cười: “Thân hình cô rất đẹp, sao lại giảm béo làm gì?”. Thực ra Tề Huy cũng nghĩ không biết có chuyện gì, Bùi Trung Khải cũng không nói tuy có tìm anh và rủ đi uống rượu mấy lần, biểu hiện không vui của Bùi Trung Khải khiến người khác thấy sợ.
“Hình như có phần hơi quá mất rồi, nếu biết trước giá xương sườn rẻ như thế thì tôi đã không ngược đãi mình như vậy”. Cố Hứa Ảo chỉ nghĩ cách khiến cho Tề Huy không hiểu nhầm, nhất là hiểu nhầm cô bị gầy đi là vì Bùi Trung Khải.
Cuối cùng, Tề Huy vẫn cứ kiên quyết mời bằng được Cố Hứa Ảo đi uống canh bổ. “Xem ra vị giác của cô vẫn ổn đấy chứ, nhưng sao lại ra nông nỗi này? Người không biết lại cứ tưởng là bị bỏ đói”. Tề Huy nhìn Cố Hứa Ảo uống hết hai bát canh, bất giác hỏi.
Cố Hứa Ảo không cần chú ý đến hình ảnh, cô uống hết bát canh thứ ba, “Anh cứ nghĩ là tôi vì bị chuyện tình cảm giày vò đi, đến tôi cũng còn chẳng tìm ra nguyên nhân đây này”.
“Cô mà bị chuyện tình cảm giày vò. Tôi không tin. Sao hai tháng trước lại ra đi, gần đây gặp chuyện gì à?”. Tề Huy biết Cố Hứa Ảo đang nói dối.
“Anh đừng hỏi nữa, có lẽ là do vào hè. Có dịp hãy thường xuyên mời tôi đi ăn đi”.
“Sẵn sàng thôi, hay là tôi để ví tiền lại chỗ cô, muốn ăn gì cô cứ việc lấy ở đó ra mà tiêu”. Thấy Cố Hứa Ảo đùa, Tề Huy cũng đùa lại.
“Tính cả bữa này nữa”.
“Sao? Tôi rộng rãi thật mà”.
“Có thể thời gian sắp tới tôi phải sang ở bên tổng bộ ít ngày, vốn định không nói với ai, nhưng hôm nay gặp anh, coi như chào một tiếng. Này, đừng thấy tôi nói sắp đi mà giả bộ hào phóng, khi về tôi sẽ xử lý anh”.
“Ai giả bộ hào phóng đâu, tôi sợ thật mà, cô nhìn bữa hôm nay mà xem, ăn giỏi thật đấy”. Tề Huy cười ha ha, nhưng trong lòng thì nghĩ: Chuyến đi này xem ra sẽ thực sự chấm dứt với Bùi Trung Khải.
Trước khi chia tay, Cố Hứa Ảo quay người lại nói một câu khi xuống xe: “Chuyện hôm nay không cần cho ai biết”. Ý tứ của câu nói rõ ràng là cảnh cáo Tề Huy.
Tề Huy thấy không thể coi Bùi Trung Khải là bậc đàn anh được nữa, cứ tưởng rằng anh ta đã có thể thành công theo đuổi cô gái này, thế mà bây giờ thì chẳng nên cơm cháo gì. Sau khi chia tay với Cố Hứa Ảo, Tề Huy đến ngay phòng làm việc của Bùi Trung Khải, “Anh sao thế, chưa đến lúc về già vui chơi với cháu, thế mà sao lại quấn quýt với một con bé gần bằng con gái mình như vậy?”.
“Dạy người khác học không phải việc xấu”. Bùi Trung Khải chậm rãi nhấp một ngụm cà phê. Đắng quá, anh vội bỏ thêm đường.
“Hình như không phải phong cách trước đây của anh, bắt đầu cho đường vào cà phê. Chẳng lẽ những ngày qua quá đắng nên muốn thêm chút ngọt?”. Tề Huy biết trước đây Bùi Trung Khải chỉ uống cà phê đen.
Bùi Trung Khải không nói gì, chỉ ngây người ra nhìn cốc cà phê. Hình như có ai đó đã từng nói rằng cuộc sống đầy vị đắng, nên tôi thưởng cho mình bằng cách ăn nhiều đồ ngọt. Từ trước tới nay chưa từng gặp người ăn ngọt như vậy, cho hai viên đường vào cốc không đủ, trong mồm còn ngậm một viên nữa. Có điều, anh rất ít khi uống cà hê, nếu không anh thực sự lo đến một ngày nào đó sẽ bị “ba cao” (huyết áp cao, đường huyết cao, mỡ máu cao).
“Cậu chạy từ xa tới đây chỉ để quan tâm đến cái việc cỏn con ấy của tôi chứ?”.
“Tôi không quan tâm đến anh thì quan tâm đến ai? Ngoài bà cụ nhà anh thì còn có ai quan tâm đến anh như tôi. Năm mười hai tuổi, nếu tôi không băng bó vết thương cho anh, thì anh đã không còn một cánh tay từ lâu rồi. Nếu không phải là…”.
“Sao cậu lắm lời thế, nói đi, lần nào cậu kể lể chuyện ngày xưa là lần ấy đều không có chuyện tốt l