Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341653

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1653 lượt.

vào vai cô: “Nếu cháu muốn thì ta sẽ làm bác của cháu, như vậy cũng không có gì là quá”. Cố Hứa Ảo vẫn nhìn chăm chăm vào cốc rượu, nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi.
“Đại khái là vào mười năm trước, ta nhận được một lá thư của mẹ cháu, thư được gửi đi từ thị trấn Ngô, trong thư nói bà đã có lỗi với gia đình nên chẳng còn mặt mũi nào trở về nhà, chưa có chồng mà có con, rơi vào hoàn cảnh hiện nay, mong rằng gia đình đừng nhớ gì đến bà ấy nữa. Bọn ta đã tới thị trấn Ngô để tìm bà ấy, nhưng không thấy dấu vết, đành bất lực mà hy vọng rằng bà ấy sẽ có cuộc sống tử tế, không ngờ Hải Lam đã không còn sống nữa, bà ấy đã gửi cháu vào viện Phúc Lợi từ lâu, đến con gái bà ấy cũng không giữ lại bên mình”.
Mười năm trước, có lẽ cũng là thời gian Cố Hải Lam từ giã cõi đời.
“Có lẽ là chuyện xảy ra vào năm bà ấy mất”.
“Ta cứ nghĩ, sao lại không tìm ra người, thì ra người đã đi xa rồi”. Bàn tay của Lỗ Hải Phong bấu chặt lấy mép bàn, “Xem ra, cháu đã biết chuyện của mẹ cháu rồi”.
“Không nhiều lắm, cháu chỉ biết mình là con riêng, ra đời không đúng lúc”.
“Hứa Ảo, cháu không thể nghĩ như vậy. Cháu không biết đấy thôi, mẹ cháu thực ra là một người rất thông minh và lương thiện. Chúng ta không phải là anh chị em ruột, nhưng đã lớn lên cùng nhau, khi ta xuống cơ sở, mọi chuyện đều nhờ mẹ cháu lo giúp. Chúng ta gọi nhau là anh em, cháu cũng có thể gọi ta là bác. Nếu cuộc sống cứ như vậy, có thể ta đã lấy Thẩm Hải Lam, cũng chính là mẹ cháu, cái tên Cố Hải Lam mà cháu nói tới có lẽ là do mẹ cháu đã đổi họ. Sai lầm có lẽ do mẹ cháu đỗ đại học”.
Lỗ Hải Phong nhấp một ngụm nước, dường như đang cố nuốt đi quá khứ khó nói thành lời, “Bà ấy thi đỗ học viện y khoa ở tỉnh ngoài, còn ta lúc đó cũng đã làm đội trưởng đội công trình trong nhà máy, trong lòng rất phấn chấn chờ bà ấy học xong trở về kết hôn. Tuy chưa nói, nhưng ta nghĩ Hải Làm cũng nghĩ như vậy. Vào năm thứ ba, bà ấy đi thực tập ở Tô Thành, sau đó bà ấy gửi thư về, nói rằng bà ấy đã yêu, nhưng không nói rõ người kia là ai. Khoảng chừng nửa năm sau, học viện y khoa gửi thông báo về nhà, nói rằng Hải Lam đã bỏ học, rồi bỏ đi sau khi để lại một lá thư, nhà trường đã cho bà thôi học. Ta đã tới Tô Thành tìm bà ấy, nhưng mẹ cháu đã cố ý tránh mặt mọi người, nên ta không tìm được. Ông bà ngoại cháu vốn dĩ sức khỏe không tốt, chỉ mấy năm sau đó đều qua đời. Khi có tin tức của mẹ cháu thì cũng đã là chuyện của mười sáu, mười bảy năm sau đó. Không ngờ đó lại là bức thư tuyệt mệnh của bà ấy. Cháu rất giống mẹ, vừa nhìn thấy cháu lần đầu, ta đã tưởng đó là Hải Lam, vì thế ta đã tới Tô Thành, Lỗ Trấn, Thượng Hải tìm gặp một số người năm trước, nhờ đó mới làm rõ được phần nào chuyện của Hải Lam năm xưa. Từ Tô Thành bà ấy đã tránh đến Lỗ Trấn, sau đó lại lặng lẽ yên nghỉ ở Tô Thành, bà ấy muốn ở bên cháu”. Lỗ Hải Phong vẫn đinh ninh hình ảnh Thẩm Hải Lam thuở trẻ, tóc hai bím, đôi mắt long lanh như nước cùng ánh nhìn dịu dàng mà kiên định. Ông không thể nào hình dung ra được hình ảnh Hải Lam lúc qua đời, có lẽ giống như bông hoa đang rực rỡ vội héo tàn.
Cố Hứa Ảo bất giác nhìn lên Lỗ Hải Phong, thấy bàn tay ông nắm chặt đến nỗi khớp xương nổi cả lên, hẳn là ông đã phải kìm nén nỗi đau vô cùng tận để nói với cô những chuyện này. dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢omCô đặt tay lên tay ông, “Bác Lỗ, cháu thay mặt mẹ cháu nói lời xin lỗi. Mẹ cháu hẳn đã rất hối hận, nếu không bà ấy đã không làm như vậy”.
“Thực ra, có ai nói gì đâu, nhưng Hải Lam thật ngốc, dù gì thì bà ấy cũng nên giao con lại cho chúng ta và không nên chịu khổ một mình như vậy”. Lỗ Hải Phong đứng bật dậy, “Hải Lam, hôm nay tôi cũng đã nhận ra Hứa Ảo con gái em rồi. Tôi hứa sẽ chăm sóc cho nó, em hãy yên nghỉ đi”. Rồi ông ngửa cổ dốc hết cốc rượu, ông bị sặc, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Cố Hứa Ảo không nói gì, lặng lẽ đưa khăn giấy cho ông.
Trở về từ Tô Thành, Cố Hứa Ảo cảm thấy mình như trải qua một cuộc đời khác, dường như cô đang vượt thời gian để chứng kiến cuộc sống của mẹ cô trước đây. Nghe Lỗ Hải Phong kể xong, cô cảm thấy rất tò mò và đặt ra rất nhiều khả năng, nhưng không thể nào hiểu được, mẹ làm thế nào để vượt qua mà sinh cô. Cô vốn đã nghĩ là mình giống như một hòn đá, bị người khác lỡ chân đá rơi từ trên đỉnh núi, rồi lăn dần đến thế giới loài người, không ai thừa nhận, không ai quan tâm, ngày ngày mò mẫn lăn đi, trong lúc cô không còn thấy hy vọng với tất cả thì lại được biết đến đoạn quá khứ này. Cô thấy hối hận.
Cô gầy đi nhanh chóng, như thể vừa ốm một trận nặng, xương nhô cả ra, khiến ai nhìn cũng thấy thương. Ông Howard mấy lần không nén được đã hỏi, “Catherine, cháu coi thường sức khỏe của mình quá đấy. Trung Quốc có câu ‘Thân thể mình là do cha mẹ ban cho’. Sao cháu lại như vậy?”.
Cô ăn nhiều hơn trước, nhưng lại đói nhanh hơn trước, có đồng nghiệp hỏi, hay là cô mắc bệnh bướu cổ, cô run rẩy đến bệnh viện kiểm tra, nhưng không có vấn đề gì, lại tìm đến các thầy thuốc Đông y, họ nói chỉ là suy nhược cơ thể chứ không có bệnh gì. Thực ra, trong lòng cô rất rõ, chuyện của mẹ lúc nà