Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341617

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1617 lượt.

, thì anh mới thấy yên tâm. Em không nói gì, thân thế em có thể không nói, nhưng mà Hứa Ảo, vì anh yêu em, nên anh muốn biết tất cả về em. Em chỉ là em, thân thế chẳng qua chỉ là xuất thân của một con người, anh sẽ không bao giờ vì điều đó mà coi thường cha mẹ em. Nếu nói về vết đen thì anh cũng đã từng chém người, từng làm những việc xấu, như thế liệu có phải là càng cần phải xa rời cuộc sống tốt đẹp của em không?”.
Cố Hứa Ảo nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Bùi Trung Khải, biết rằng anh thực sự đã bị chọc giận.
“Em không ngờ hôm nay bác ấy lại tới tìm anh. Sự việc rất phức tạp, em nhất thời không có cách nào nói cho anh rõ được”.
Cố Hứa Ảo xoa xoa đầu lông mày, “Anh bảo em là một ẩn số, anh tưởng là em muốn như thế lắm sao? Ngược lại, em rất muốn làm một người đơn giản có cha có mẹ. Lỗ Hải Phong là bạn của mẹ em, bác ấy đã kể về mẹ cho em. Anh có biết em đã sốc đến thế nào không? Em cứ tưởng mẹ em vì bất đắc dĩ mới sinh em, nhưng Lỗ Hải Phong nói, mẹ em là một sinh viên hiếm có lúc bấy giờ, lại còn học y nữa. Với kiến thức y khoa của bà thì em có thể hoàn toàn không xuất hiện trên thế gian này. Nhưng mẹ vẫn sinh em ra. Em nghĩ, sự tồn tại của em trên cõi đời này đã làm hỏng cuộc đời bà”. Cố Hứa Ảo thở hổn hển, cô cảm thấy rất mệt.
Bùi Trung Khải đưa tay ra nắm chặt lấy đôi bàn tay đang xoắn chặt vào nhau của cô, “Hứa Ảo, anh xin lỗi, anh không có ý này”.
Cố Hứa Ảo lắc đầu, "Em biết. Thời gian ấy không ai có thể kể khổ. Trước đây, em cũng đã từng hận mẹ em và cũng đã hiểu lầm bà. Bà từng nói rằng, điều đáng tiếc duy nhất là bà không thể nuôi em lớn lên, nhưng nếu có thể lựa chọn, bà cũng sẽ vẫn làm như vậy. Thân phận của một đứa con không cha là điều mà xã hội lúc đó không thể chấp nhận, bà thà để em trở thành đứa trẻ không cha không mẹ chứ không muốn em phải mang tiếng là con riêng để rồi không thể ngẩng đầu lên được. Lúc ấy, em đã không tin".
Bùi Trung Khải lặng lẽ nghe, cuối cùng đã biết được gene kiên quyết dằn lòng của cô là thừa hưởng từ ai, mẹ cô còn kiên quyết và dằn lòng hơn cô.
“Anh chưa nhìn thấy em lúc em gầy nhất, vừa tròn bốn mươi cân, trông chẳng khác gì bộ xương. Nếu lúc đó anh gặp em, chắc chắn anh sẽ không yêu em đâu”. Cố Hứa Ảo tự hào.
“Em tưởng rằng lần trước anh gặp em không xấu sao? Mặc mũi chẳng ra hồn, thân hình cũng chẳng ra thân hình, anh thấy với điệu bộ đó thì khó mà gả em đi được, là người có tinh thần trách nhiệm anh mới giữ em lại, coi như là làm một việc thiện, tích chút phúc đức”. Bùi Trung Khải không để cho Cố Hứa Ảo nói tiếp, khó khăn lắm mới qua được, thì hãy coi nó như tro bụi bay theo gió mây. Lúc đó, anh không ở bên cô, không biết rằng cô đang phải chịu khổ, bây giờ anh đã ở đây, anh sẽ làm cô mãi mãi hạnh phúc.
“Em thấy chưa, bây giờ anh đã nuôi em xinh đẹp như thế này này, sờ vào đã thấy cảm giác”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Bùi Trung Khải, bây giờ em đang nói về lịch sử gia đình, anh đừng có đùa cợt được không. Gì mà anh nuôi em, là em ngày ngày làm cơm nuôi anh thì có!”. Cố Hứa Ảo xoa xoa mũi.
“Anh biết, cứ tưởng lừa được một cô gái mồ côi về nấu cơm giặt áo và làm ấm chăn cho mình, không ngờ đó lại là một viên ngọc quý của một nhân vật lớn, một Hoàn Châu Cách Cách phiên bản hiện đại. Xin chúc ngọc thể của cách cách an khang, kẻ tiểu nhân này không biết đến thân thế cao quý của cách cách, xin cách cách đại nhân rộng lượng tha cho tội mạo phạm, không chấp với kẻ tiểu nhân này”.
“Chẳng nghiêm túc gì cả”. Những lời nói sinh động của Bùi Trung Khải cuối cùng đã làm cho Cố Hứa Ảo vui trở lại, cô chuyển chủ đề câu chuyện: “Thế bác Lỗ đã dùng biện pháp nào để ép cung anh vậy?”.
“Lúc đầu thì mua chuộc bằng tiền bạc, tất nhiên là anh đã thẳng thừng từ chối”.
“Bác ấy làm nhà nước, lấy đâu ra nhiều tiền bằng ông chủ nhỏ như anh”.
“Sau đó thì là dùng sắc đẹp dụ dỗ, tất nhiên là anh cũng không hề lay chuyển”.
“Em cảm thấy gần đây anh quá mệt, tinh lực không đủ thì có”. Cố Hứa Ảo vừa nói vừa tránh đôi tay “An Lộc Sơn” (làm loạn/ làm phản) của Bùi Trung Khải.
“Cuối cùng thì là đe dọa, dồn ép, đoạn này anh càng tỏ ra chí khí lẫm liệt”.
“Điều này thì có khả năng”. Cố Hứa Ảo cười, chắc lúc đầu Lỗ Hải Phong sẽ nói những lời chia loan rẽ thúy, “Vậy anh nói gì, một Bùi Trung Khải ngã xuống sẽ có ngàn vạn Bùi Trung Khải khác đứng lên, giết Bùi Trung Khải sẽ còn có những người sau?”.
“Em nói linh tinh gì thế, anh chết rồi, chẳng phải em thành quả phụ sao, làm gì còn có người sau? Anh vẫn sống mà em đã định lăng nhăng rồi à?”. Bùi Trung Khải kéo Cố Hứa Ảo lại, “Sao em lại cũng nghèo đến thế nhỉ, một cô gái như vậy học gì không học, miệng lưỡi ngoa ngoắt quá”.
“Đó là vì gần mực thì đen đấy. Nói mau, bác Lỗ nói gì?”.
“Thực ra nói gì không quan trọng, anh nói với bác ấy, chúng ta sẽ ở bên nhau”. Bùi Trung Khải thôi cười cợt, nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của Cố Hứa Ảo, trong lòng lóe lên hy vọng, anh nói rõ rành từng tiếng với cô, “Em đã nói gì với ông ấy?”.
Cố Hứa Ảo bất ngờ khi thấy Bùi Trung Khải đột n