Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

hiên trở nên nghiêm túc, hơn nữa lại còn hỏi lại cô, nên ngây người một lúc lâu, sau đó mới định thần lại đưa mắt nhìn đi chỗ khác, “Em nói rằng, bây giờ chúng ta rất ổn”.
Bùi Trung Khải thấy Cố Hứa Ảo im lặng một hồi lâu, ánh mắt long lanh dần tối lại, sau đó buông tay ra, làm như không có việc gì, tiếp tục lái xe đi. Cố Hứa Ảo cảm thấy trái tim mình dường như bị bóp chặt, khiến cô ngột ngạt, không sao nhúc nhích được. Nhìn sang thấy Bùi Trung Khải không nói gì, trong lòng cô thấy hoang mang, một lúc sau cô mới rầu rầu nói: “Em có rất nhiều điều không thể xác định được, có điều anh cũng biết đấy, em đang sửa dần, anh phải cho em thời gian”.
Bùi Trung Khải thấy trong lòng dậy lên nỗi buồn thương, nếu là những lúc khác thì cô ấy đã dứt khoát không giải thích lời nào. Biết tâm trạng của cô, anh đưa tay ra sờ lên má Cố Hứa Ảo, “Cần phải có một người giáo dục và dẫn dắt cho em, em quá bi quan, anh tốt như thế này mà vẫn không đáng tin sao?”.
Cố Hứa Ảo ngoẹo đầu nhìn vẻ tự đắc của Bùi Trung Khải, anh ấy thật đẹp trai, đôi mi còn dài hơn cả mình. Cô nghĩ thầm, chính vì anh bỗng dưng tốt như thế nên em mới thấy lo.
Sau một hồi im lặng, Bùi Trung Khải nói: “Về nhà anh một chuyến nhé?”.
“Vì sao?”. Một lần nữa Cố Hứa Ảo lại thấy sửng sốt.
“Em đã làm cho con trai nhà người ta ra nông nỗi này rồi, thế mà vẫn không muốn nói chuyện với cha mẹ người ta sao?”.
“Anh đang ép em đấy à?”. Dường như mặt Cố Hứa Ảo lộ vẻ hoang mang.
“Đâu có khó nghe thế, em muốn gặp thì gặp, nếu chưa chuẩn bị xong thì cứ việc chuẩn bị thêm. Cẩu Thặng Nhi cũng đã được gặp rồi và không chỉ có một hai ngày.
Cố Hứa Ảo không nói gì, đưa mắt nhìn ra cảnh vật bên ngoài. Phải đối diện với chuyện này như thế nào đây? Cô đã từ chối theo bản năng. Tình yêu là chuyện của hai người, cô chỉ muốn cứ trong bí mật như vậy, dường như đó là hạnh phúc lấy trộm được từ người khác. Có thể từ nhỏ đã không có người chăm sóc, không có cha mẹ, thậm chí cô còn không thể nghĩ ra cảnh tượng chăm sóc cha mẹ là như thế nào, đó quả là một việc rất xa lạ với cô.
Nhìn bản thiết kế căn nhà trong tay, vị khách hàng của Tề Huy liên tục gật đầu. Nhìn khuôn mặt của bà vợ hờ bỗng trở thành chính thất của ông khách nở nụ cười hài lòng. Tề Huy thấy yên tâm hẳn, vội mời họ đi ăn cơm. Quay đầu lại nháy mắt với Mễ Tĩnh Văn rồi làm động tác OK bằng tay với cô. Nói thật lòng, cô Tiểu Mễ này cũng rất được, cô ấy đã chọn và để lại cho anh một căn tốt nhất, lại ở tầng thứ 16, ở vào khoảng giữa, có thể nhìn thấy rất nhiều cảnh vật của CBD.
Bà vợ của ông khách điệu đà và e dè cảm ơn Tề Huy, khi biết Mễ Tĩnh Văn là thiên kim của chủ tịch hội đồng Mễ Thị, cũng biết rằng ở chốn tấc đất tấc vàng này có thể mua đất làm được nhà thì phải là những người rất có điều kiện, bèn tỏ ra thích thú với sản phẩm của họ. Mễ Tĩnh Văn cũng rất biết cách, ra sức khen ngợi, tâng bốc Tề Huy. Tuy Tề Huy không phải là người tính toán, nhưng cũng coi chuyện này là một việc tăng sĩ diện, nên thái độ đối với Mễ Tĩnh Văn cũng có phần thay đổi. Lúc đầu, nhận được điện thoại của Mễ Tĩnh Văn, anh không nghĩ rằng chuyện lại thuận lợi như vậy, ngay ngày hôm sau đã cho kết quả. Hơn nữa, khi biết khách của anh muốn xem nhà, cô liền đích thân đến tận nơi. Nhìn Mễ Tĩnh Văn xuất hiện trong trang phục công sở, Tề Huy nghĩ, xem ra, Bùi Trung Khải thật sự đã cứu vớt được một thanh niên lạc hậu, còn đâu dấu vết phóng đãng chơi bời cô gái này, cử chỉ, đi đứng, nói năng đều là một OL tiêu chuẩn.
Tiễn khách về xong, Tề Huy hỏi Mễ Tĩnh Văn muốn quà gì.
Mễ Tĩnh Văn cười khanh khách, “Gọi anh là anh Tề cũng không quá, anh là bạn của anh Bùi, tất nhiên là tôi phải nể mặt thầy giáo rồi, cần gì phải quà cáp”.
Tề Huy biết người như Mễ Tĩnh Văn hẳn chẳng thiếu thứ gì, nhưng vẫn cố nài.
“Thôi vậy, anh Tề, tôi sắp thi rồi nên hơi buồn, anh nói chuyện với tôi một lúc nhé”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Cũng được, dù sao bây giờ tôi cũng không có việc gì”.
Chủ đề câu chuyện cũng chỉ là vấn đề Bắc Kinh thay đổi như thế nào, hương vị món ăn vặt nào đã khác trước, Mễ Tĩnh Văn không có ấn tượng với rất thiều thứ, sau khi nói chuyện một hồi, chủ đề câu chuyện tự nhiên lại quay về Bùi Trung Khải.
“Tôi không hình dung ra trước đây thầy Bùi là người như thế nào. Nhìn kiểu thầy Bùi đối xử với bạn gái bây giờ thì thấy hình như thầy ấy là người rất mực trung thành”. Mễ Tĩnh Văn cắn một miếng kem nhỏ.
“Đúng thế, chung kết rồi”. Tề Huy nói như vậy là có ý riêng, anh muốn Mễ Tĩnh Văn hết tơ tưởng đến Bùi Trung Khải nữa, mặc dù anh chịu ơn của Mễ Tĩnh Văn, nhưng không vì thế mà bán đứng bạn bè.
Mễ Tĩnh Văn trừng đôi mắt phượng, “Quả là bội phục”.
“Có gì mà khâm phục? Đến lúc cưới thì phải cưới, cần sống chung thì phải sống chung”. Tề Huy không thôi đả kích Mễ Tĩnh Văn.
“Không phải là tôi khâm phục thầy Bùi, mà là tôi khâm phục cái người đã thu phục trái tim anh ấy, rất lợi hại”.
“Đúng là không thể tưởng tượng được, nhưng quả là như vậy”. Tề Huy chép miệng khẳng định lại.
“Tôi