XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.

i vì sự cố bất ngờ. Đường Nghị Phàm túc trực trong bệnh viện, chuyện của công ty đành giao lại cho Thạch Lỗi xử lý. Sau khi Ôn Hành Viễn vào viện, Ôn Hành Dao liền cùng Thạch Lỗi, Lý Lương, và Trương Nghiên, bắt tay vào xử lý vụ việc, hy vọng có thể giải quyết êm xuôi. Tuy nhiên, sự cố ở công trường Kim Bích khiến ba người chết, hai mươi sáu người bị thương, truyền thông đưa tin nhanh như chớp, muốn lấp liếm đi cũng khó. Thành phố mở cuộc họp khẩn cấp, ngay hôm sau đã phái đoàn thanh tra xuống làm việc, thậm chí cả vụ thông qua kiểm tra thực lực của Hoa Thành cũng bị nghi ngờ, phong thanh nghe nói phải kiểm tra lại lần nữa. Có thể thấy rằng sự việc vô cùng nghiêm trọng.
Khi sự cố xảy ra, Tạ Viễn Đằng còn đang đi công tác, vừa nghe tin đã vội về thành phố A. Thấy Si Hạ vẫn bình an vô sự, cô đột nhiên òa khóc. Si Hạ ôm cô, nở nụ cười ấm áp. Hai người cùng đến thăm Ôn Hành Viễn, lúc gặp Si Nhan, hai cô gái chỉ khẽ mỉm cười chào hỏi, sau không nói chuyện nhiều.
Ông Si cũng đến bệnh viện một chuyến. Ôn Hành Viễn thấy bố vợ đích thân đến thăm, bất chấp cơn đau buốt trên đùi, cố ngồi dậy nói chuyện với ông. Si Nhan nhìn kiểu cố chịu đựng của anh mà trợn trừng mắt.
Một lần, Lý Hiểu Quân cũng đến thăm Ôn Hành Viễn. Có lẽ là thấy dáng vẻ tiều tụy của người trong lòng, cô ta bỗng giở trò khóc lóc. Si Nhan bất giác xoay người đi, định ra ngoài, lại bị Ôn Hành Viễn gọi, “Tiểu Nhan, anh đói, em cho anh ăn cháo đi.” Ngữ khí đúng là kiểu làm nũng, ánh mắt cũng như đứa trẻ con đòi ăn.
Si Nhan thấy anh nhìn mình, thở dài bất đắc dĩ rồi ngồi cạnh anh, “hầu hạ” cậu chủ dùng bữa. Lý Hiểu Quân nhìn cảnh mặn nồng của họ, mặt tái mét, nhanh chóng xin phép ra về.
Thì ra Đỗ Linh đã làm mẹ rồi. Si Nhan mừng thay cho cô ấy, rồi cô liền nghĩ đến mong đợi của Ôn Hành Viễn, lại nghĩ đến bệnh tật của mình, thật sự rất khổ sở, lời chúc mừng còn chưa trào được ra khỏi miệng. Nghe thấy Trương Tử Lương trêu đùa, cô không liếc mắt nhìn Ôn Hành Viễn lấy một cái mà vội vàng ra ngoài, “Hai anh cứ nói chuyện đi, em ra gọi điện cho chị Linh.”
Thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng cười của hai người đàn ông trong phòng bệnh, đây là thời gian vui nhất kể từ khi Ôn Hành Viễn gặp tai nạn. Ngoài lúc bên cạnh cô, anh luôn tươi cười thoải mái, những lúc khác, chẳng mấy khi thấy anh vui vẻ như vậy. Si Nhan biết, Trương Tử Lương mang đến tin tức tốt nên làm anh vui lây.
Khẽ xoa bụng mình, hai mắt Si Nhan đỏ hoe, “Hành Viễn, em cũng muốn sinh cho anh một đứa con, con của chúng mình...”
Về đêm, Ôn Hành Viễn không tài nào ngủ nổi. Dù đã uống thuốc nhưng vết thương trên đùi vẫn đau nhức. Si Nhan vừa giúp anh lau mồ hôi, vừa khóc sụt sùi, lại làm anh phải dỗ, “Đồ ngốc này, mấy ngày nay nước mắt của em chắc đủ làm ngập bệnh viện rồi đấy.”
Ôm cổ anh, Si Nhan càng khóc to hơn. Ôn Hành Viễn thở dài, chỉ còn cách dùng môi để ngăn cô khóc tiếp. Si Nhan ôm chặt lấy anh, triền miên đáp lại...
Buổi chiều hôm nay, Si Nhan quay về nhà thay quần áo, còn Đường Nghị Phàm đến thăm Ôn Hành Viễn.
“Không phải mỗi lần bắt đầu làm đều tiến hành kiểm tra sao? Không thể nào vô duyên vô cớ mà dây cáp lại đứt được. Cậu bảo Thạch Lỗi theo dõi giám đốc bộ phận, xem anh ta có âm thầm lui tới chỗ Hàn Thiên Dụ không, nếu có, dẫn tổ điều tra đi thăm dò. Mình không tin dây cáp thép mà lại dễ đứt thế, tuyệt đối không thể.” Ôn Hành Viễn trầm mặt, ánh mắt sắc lẹm.
“Cậu nghi Hàn Thiên Dụ?” Mặc dù Đường Nghị Phàm cũng thấy rất lạ, nhưng lại không nghĩ đến chuyện này.
“Nếu đúng là hắn giở trò, mình cam đoan hắn sẽ biến khỏi giới bất động sản chỉ trong nửa năm.” Anh nhíu mày, giọng nói trầm thấp lạnh lùng vô cùng.
“Mình sẽ dặn Thạch Lỗi chú ý, việc này không thể cho qua loa được. Nếu như đúng là Hàn Thiên Dụ, lão ta sẽ phải trả giá lớn.” Đường Nghị Phàm nắm chặt tay, nghĩ đến nỗi đau mất con, anh cực kỳ phẫn nộ.
Sau khi Đường Nghị Phàm rời đi, Ôn Hành Viễn gọi điện thoại cho Ôn Hành Dao, “Trước mắt không nên giao dự án cho ai cả, anh trực tiếp xử lý đi. À đúng rồi, em sẽ tự đưa tài liệu đất cho anh. Các khoản vay thì anh không phải lo, để em đối phó...Nếu như vì sự cố này mà không được tiếp tục công trình, em không cần biết anh dùng cách gì, không được để cho công ty Thiên Dụ tóm được, vạn bất đắc dĩ thì cứ thêm dầu vào lửa đi...” Hình như ở đầu kia Ôn Hành Dao còn nói thêm gì đó, ánh mắt Ôn Hành Viễn đột nhiên thay đổi, như có bão kéo về, từ ánh mắt âm trầm biến thành vẻ thâm sâu khó lường, anh lạnh giọng, “Lúc này mà anh còn nói chuyện tình người với em? Em với cậu ta thì có quan hệ gì? Em lặp lại lần nữa, cái em nhắm vào là công ty Thiên Dụ, chính xác mà nói là Hàn Thiên Dụ, không phải Hàn Nặc.”
Si Nhan đứng yên ngoài cửa phòng, lẳng lặng nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, trong lòng không rõ là cảm xúc gì. Đối với cô mà nói, Ôn Hành Viễn là người ôn hòa, vẻ mặt lạnh lùng trên thương trường, cô vốn không biết. Nói thật, trong lúc nhất thời, cô không quen.
Cánh tay dừng giữa không trung chậm rãi thu lại, Si Nhan ngồi trên băng ghế dài, suy nghĩ thất thầ