Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1976 lượt.
, nụ cười bên môi càng đậm hơn. Cười đủ rồi, anh mới nghiêm túc nói: “Đó là bởi vì anh thích nhìn em cười. Tiểu Nhan, em biết không, lúc em cười rộ lên, vô cùng xinh đẹp.”
Trong lòng dâng lên nỗi xúc động, ấy vậy mà cô vẫn cứng miệng, thấp giọng nói: “Anh đang gián tiếp nói là lúc em không cười trông rất xấu.” Cô đưa ngón tay chọc vào ngực anh, cố ý tỏ vẻ bất mãn.
“Không phải anh đã từng nói anh thích xấu à? Không xấu thì nhất quyết không cần.” Ôn Hành Viễn cúi đầu, khẽ cắn vào vành tai nhỏ xinh của cô, “Lặp lại lời vừa nói đi.”
“Anh đang gián tiếp nói là lúc em không cười trông rất xấu.” Si Nhan giả hồ đồ cùng anh, nghiêm túc nhắc lại.
“Xem ra không thể nào nói chuyện với em rồi, cứ phải động chân động tay.” Vừa nói, Ôn Hành Viễn vừa hôn mạnh vào môi cô, đè cô xuống giường, “Nói hay không? Hả?”
“Câu nào cơ...Lời hay không nói hai lần...A...” Si Nhan vừa nổi tính bướng bỉnh, bàn tay Ôn Hành Viễn liền lần xuống ngực cô, cô vội lên tiếng xin tha, “Được rồi, em nói...Em thích anh...”
Ôn Hành Viễn ngẩng đầu, đưa tay xoa má cô, quyến luyến vuốt ve, đôi mắt đen nhánh dần ươn ướt, giọng nói giàu từ tính hơi khàn đi, “Nhan, anh yêu em!”
Si Nhan nhìn vào mắt anh, bỗng dưng cảm nhận được nỗi khổ mười năm chờ đợi của anh, chợt thấy đau lòng, nước mắt bất giác tràn qua khóe mi. Đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh, cô nghẹn ngào, “Em biết, biết rất rõ.”
Si Nhan không nói yêu anh, nhưng lúc này, Ôn Hành Viễn cũng không hề tham lam. Anh nghĩ, một ngày nào đó, cô sẽ nói với anh ba chữ kia, mười năm cũng đợi được, không vội. Cúi người xuống, anh vùi mặt vào tóc cô, ôm chặt lấy cô.
Si Nhan cũng ôm anh, ghé vào tai anh nói thầm: “Em quay về thành phố A được không?”
Hai Tâm Hồn
Si Nhan chủ động đưa ra đề nghị về thành phố A khiến Ôn Hành Viễn hết sức bất ngờ. Tình yêu tiến triển nhanh ngoài sức tưởng tượng của anh. Trong lúc nhất thời, Ôn “đại mĩ nam” còn như khó có thể tiếp nhận nổi, nhìn Si Nhan cười khúc khích, hôn mạnh một cái rồi xoay người gọi điện cho Cảnh tổng của Cửu Duy.
Người sáng lập Cửu Duy là Cảnh Thu Minh, còn người phụ trách chi nhánh Vân Nam là em trai anh ta - Cảnh Đông Minh. Nếu Cảnh Đông Minh không cực kỳ chiếu cố đến Si Nhan thì phần quảng cáo của Hoa Đô cũng không giao cho họ, tạo nên lợi nhuận đến hàng trăm vạn cho họ hằng năm. Dù thực lực của phía Cửu Duy rất tốt, nhưng anh cũng có thừa sự lựa chọn. Đương nhiên, về mối tương quan này, không ai biết, kể cả anh em họ Cảnh.
“Anh thần kinh à, muốn xin nghỉ thì cũng là việc của em chứ, anh đừng lẫn lộn nhá.” Si Nhan cướp lấy điện thoại, trừng mắt nhìn Ôn Hành Viễn.
Tâm tình của Ôn Hành Viễn đang vô cùng tốt, anh cười, ôm chầm lấy cô rồi dịu dàng nói: “Anh không lẫn lộn, anh lấy điện thoại cho em mà.”
Khi Si Nhan biết được đây là đường ra sân bay thì kinh ngạc nhìn anh.
“Chuyến bay cuối cùng là lúc chín rưỡi, vẫn còn gần một tiếng.” Ôn Hành Viễn không nhìn cô, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, giọng nói có vẻ lạnh lùng.
“Em chỉ...”
“Chỉ cái gì? Từ lúc nhận được tin nhắn thì tâm tình bất ổn, tầm nhìn bất định. Có phải cậu ta sắp đi không? Sáng nay mới nói thích anh, quay đầu lại đã là vẻ không quên được, bây giờ hối hận vẫn còn kịp đấy.” Ôn Hành Viễn trầm giọng chặn ngang lời cô, nói một thôi một hồi. Lời ra khỏi miệng rồi anh mới hối hận, nhưng vẫn dừng xe lại, nghiêm mặt nhìn cô.
Anh rất ít khi tức giận, đối với cô thì lại càng dịu dàng hơn. Si Nhan khó lòng quen được với vẻ tức giận của anh, mấp máy môi nhưng không nói được gì, quay mặt sang một bên.
Ôn Hành Viễn thấy cô không nói lời nào thì càng tức hơn, xoay người cô lại, “Nhìn anh.”
Trong thoáng chốc, hai mắt Si Nhan như giăng sương mù, cô ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của anh, đang định giải thích thì lại nghe thấy tiếng nói trầm thấp của Ôn Hành Viễn, “Anh có thể không bận tâm việc em nhắc tới cậu ta trước mặt anh, thậm chí có thể dễ dàng bỏ qua việc em vẫn chưa quên được cậu ta, nhưng Tiểu Nhan, đừng che giấu trước mặt anh, anh không chịu được nếu em gạt anh.”
“Em không hề...” Lồng ngực chợt đau nhói, Si Nhan nghẹn ngào phản bác.
“Vậy em nói cho anh biết, tại sao vẫn cứ nhìn vào khoảng không thế, có chuyện gì quan trọng phải làm, anh cũng sẽ đưa em đi.” Ôn Hành Viễn không chịu yếu thế, ánh mắt như tia điện nhìn chằm chằm vào mắt cô.
Si Nhan không thể nói lại được, xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt rơi xuống. Ôn Hành Viễn trầm mặc hai phút, cuối cùng cũng chịu khởi động xe. Từ đó cho đến lúc tới sân bay, không ai nói câu nào.
Thấy anh chống tay nhìn ra bên ngoài đến thất thần, Si Nhan cúi đầu đẩy cửa xe. Ôn Hành Viễn nhìn theo bóng lưng của cô, sau đấm mạnh một cái vào vô lăng.
Nhìn đồng hồ, thấy có tiếng thông báo giờ bay, trước lúc vào khu kiểm tra, Hàn Nặc lo lắng ấn số của Si Nhan.
Điện thoại đổ chuông, Si Nhan cũng vừa lúc nhìn thấy anh ta. Cô cầm điện thoại, khẽ gọi, “Hàn Nặc?”
Hàn Nặc xoay người lại, thấy Si Nhan đang chạy về phía mình,