Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.

anh ta cau mày, “Không phải đang ốm à, sao lại đến?”
Si Nhan thản nhiên cười, nhưng lại không khống chế được đôi mắt ươn ướt, “Anh ở đây chẳng có bạn bè, em nên đến tiễn chứ.”
Hàn Nặc lãnh đạm cười, khẽ gật đầu, lại hít một hơi thật sâu, “Lúc chiều anh gọi điện đến công ty em, đồng nghiệp của em nói là em xin nghỉ ốm, gọi điện thoại cho em thì tắt máy, hơi lo lắng nên mới gửi tin nhắn. Không sao chứ?”
“Không sao, chỉ hơi sốt thôi.” Si Nhan nghĩ đến tin nhắn kia, lại bởi sự trách cứ của Ôn Hành Viễn nên hơi ấm ức, giọng nói nghẹn ngào, “Anh ấy về rồi, anh không phải lo.”
Hàn Nặc giật mình, sau đó nở một nụ cười chua chát, “Vậy em còn đến làm gì? Nếu là anh, anh cũng sẽ không vui, mau về đi.” Nói xong, anh ta xoay người đi.
“Là anh ấy đưa em đến.” Si Nhan nói từ phía sau anh ta, thấy anh ta dừng lại, lưng cứng ngắc, Si Nhan nén nước mắt lại, đi đến trước mặt anh ta, nhẹ giọng nói: “Hàn Nặc, đừng lo cho em, anh ấy rất tốt với em, thật sự rất tốt.”
“Anh biết...” Hàn Nặc dời tầm mắt sang chỗ khác, giọng nói hơi khàn. Sao anh ta lại không biết chứ, mặc dù không ai nói với anh ta, nhưng anh ta cũng biết rằng Ôn Hành Viễn rất tốt với cô. Lúc chiều gọi điện cho cô, thật ra anh ta muốn nói, đừng ở đây một mình nữa, về thành phố A đi. Khi biết cô bị ốm, lại không biết cô ở đâu, anh ta rất lo lắng nên mới gửi tin nhắn cho cô, hy vọng cô có thể nhìn thấy lúc mở máy, để xác định cô không sao.
Si Nhan đưa mắt nhìn anh ta đi vào khu soát vé. Hàn Nặc quay người lại, vẫy tay với cô. Cô cũng cười, vẫy vẫy tay rồi xoay người lại.
“Nhan Nhan, hạnh phúc anh hứa cho em, không làm được rồi.” Hàn Nặc mỉm cười che giấu nỗi chua xót trong đáy mắt, “Ôn Hành Viễn có thể cho em, anh mong cũng không được, quý trọng anh ta nhé, sớm về thành phố A đi.” Si Nhan ngồi trên bậc thang bên ngoài bãi đỗ xe, nghĩ đến lời Hàn Nặc nói, một giọt nước mắt lại nhỏ xuống.
Trái tim cô thay đổi rồi, cô thích Ôn Hành Viễn. Nhưng anh ta, vẫn cố chấp sống trong hồi ức đã qua. Nhất thời, cô cảm thấy sự tuyệt tình của mình không thể tha thứ được. Hai tay che mặt, cô khóc nấc lên thành tiếng.
Ôn Hành Viễn nhìn đồng hồ đếm từng giây trôi qua, đến khi quá chín rưỡi mà Si Nhan vẫn chưa quay lại. Đột nhiên anh có chút hoảng hốt, vội nhảy xuống xe, đi nhanh về phía đại sảnh sân bay, từ xa đã nhìn thấy một bóng dáng ngồi trên bậc thang.
“Tiểu Nhan?” Gọi một tiếng, thấy cô giật mình, anh vội vàng bước đến, thấp giọng quát cô, “Ngồi đây làm gì? Vừa đỡ sốt lại ở đây hứng gió, em có muốn khỏi hay không?”
Si Nhan lau mắt, không nói gì mà đứng lên đi qua anh.
“Si Nhan?” Ôn Hành Viễn cố nén cơn tức, nhìn bóng lưng cô và gọi. Cô không có phản ứng gì, cứ cắm đầu bước về phía trước, sau đó bắt taxi.
Quả thực Ôn Hành Viễn đã giận sôi lên, nắm chặt tay đứng yên như hóa đá. Đến khi bình tĩnh lại, anh gọi điện cho cô, chuông đổ hai hồi thì cô bắt máy, “Em về nhà, có chuyện gì thì về hẵn nói.”
Lúc trở về nhà, trong phòng tối om. Si Nhan không bật đèn, ôm đầu gối ngồi trên salon. Ôn Hành Viễn tiện tay ném chìa khóa sang một bên, ngồi vào chiếc ghế salon đơn, im lặng.
Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở của hai người. Si Nhan cầm di động lên, nương theo ánh sáng trên điện thoại, Ôn Hành Viễn nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cô. Trong lòng anh vô cùng buồn bực, cơn tức vọt thẳng lên đầu.
Mở tin nhắn trong điện thoại ra, Si Nhan đưa cho anh, “Không phải muốn gạt anh, chỉ là chưa nghĩ ra xem nên mở miệng thế nào cho anh khỏi tức thôi.”, nói xong liền xoay người vào phòng.
“Tới trấn Đại Nghiên, gọi là đi làm việc, thật ra là muốn xem nơi em và anh ta sống như thế nào. Sau khi đến mới phát hiện ra, nơi này thật sự rất đẹp. Anh ta đúng, đã đưa em đến đúng nơi. Mến nhau bốn năm, anh không biết em thích nơi này. Thì ra, anh ta hiểu em hơn anh. Ngồi ở chỗ đối diện ‘Như đã từng quen biết’, nhìn bóng dáng bận rộn nhưng vui vẻ của em, trái tim anh, vô cùng đau đớn. Gặp lại ở ‘Tỵ Phong Đường’, em mỉm cười chào anh, bình tĩnh chúc anh lên đường bình an, anh đã rõ ràng rồi. Tình yêu của em, anh đã đánh mất. Hơn nữa, cũng không tìm lại được. Nhưng, chỉ cần em hạnh phúc, không có gì là anh không buông được. Ôn Hành Viễn có thể nói là người đàn ông hô mưa gọi gió trong giới bất động sản, nói thật, anh không thích anh ta, nhưng không thể không khâm phục anh ta. Nếu đổi lại là anh, mười năm quá dài, anh nghĩ, anh không đợi nổi. Nhan Nhan, đừng cố chấp nữa, theo anh ta về thành phố A đi, một mình lăn lộn ở bên ngoài, ốm đau gì cũng không có ai bên cạnh, dễ làm người khác lo lắm. Anh đi đây, gặp lại ở thành phố A, chúng ta sẽ là...bạn bè.”
Đèn màn hình điện thoại tối đi. Ôn Hành Viễn ngồi trên salon, trong lòng tồn tại đủ thứ cảm giác. Từ lúc nào anh trở nên thiếu kiên nhẫn như vậy? Đêm đó cô kể chuyện về Hàn Nặc qua điện thoại, anh cũng không chịu được mà buông một câu nặng nề, sao hôm nay lại không kiềm chế được chứ? Thế mà trong lúc chưa rõ tình hình ra sao thì anh đã mắng cô.
Ảo não vò vò tóc, anh đứng dậy, gõ cửa phòng Si Nhan, “Tiểu