Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341981

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1981 lượt.

Nhan?”
Bên trong không có âm thanh gì, nhưng Ôn Hành Viễn biết cô chưa hề ngủ nên đẩy thử cửa ra, cửa không khóa.
Ngồi cạnh giường, kéo chăn lên người cô, cúi xuống hôn lên má cô, anh nhẹ giọng xin lỗi, “Xin lỗi, bảo bối à.”
Si Nhan khóc, nhưng, một câu cũng không nói.
Ôn Hành Viễn thở dài, nằm xuống cạnh cô rồi kéo cô vào lòng, vỗ nhè nhẹ, cho đến khi cô ngủ thiếp đi anh mới thì thào nói: “Anh cũng muốn rộng lượng một chút, nhưng Tiểu Nhan à, yêu, vốn rất ích kỷ. Anh xin lỗi, xin lỗi em...”






Chiến Tranh Lạnh
Lúc Ôn Hành Viễn tỉnh ngủ thì Si Nhan cũng không còn ở nhà nữa, chỉ để lại một tờ giấy trên bàn ăn:
Em đi làm, trưa không cần đến đâu, dự án đang vào guồng, em ăn ở chỗ làm.
Ôn Hành Viễn cầm tờ giấy của cô, trong lòng vô cùng hỗn độn. Biết Si Nhan muốn che giấu anh, dù anh có chân thành xin lỗi đi nữa, nhưng tiếng chỉ trích lạnh lùng đã khiến cô tổn thương. Nghĩ ngợi một lúc, anh gửi cho cô một tin nhắn:
“Có mang thuốc đi không? Đến trưa nhớ phải uống đấy, thế thì mới khỏi ốm được.”
“Sao tối qua không đến đây?” Trương Tử Lương ngồi trước cửa sổ hút thuốc lá, thấy anh vào thì hỏi.
Ôn Hành Viễn không nói gì, ngồi phía đối diện, châm một điếu thuốc. Si Nhan không thích anh hút thuốc lá nên anh luôn phải nhịn trước mặt cô.
“Sao thế?” Trương Tử Lương cảm thấy tâm trạng anh không tốt, “Nhan Nhan đâu? Đi làm à?”
“Ừ.” Ôn Hành Viễn lên tiếng, thấy Đỗ Linh vẫy tay chào anh thì mỉm cười, “Khi nào thì làm đám cưới?”
“Sao tự nhiên lại quan tâm đến mình thế, nghĩ đến cậu trước đi.” Trương Tử Lương nhìn vào mắt Đỗ Linh, trên mặt lộ ý cười.
“Mình làm sao?” Giọng nói thản nhiên mang theo chút mơ hồ, đôi mắt thoáng vẻ lo lắng, rõ ràng cho thấy tâm trạng anh đang không tốt.
Trương Tử Lương thấy anh ngửa đầu uống cạn cốc rượu thì nhíu mày, “Có ai uống như cậu không chứ. Chưa ăn cơm hả?” Thấy Ôn Hành Viễn không lên tiếng, Trương Tử Lương dặn dò Đỗ Linh một lúc rồi kéo anh đi ăn cơm.
“Nói đi, có phải lại ầm ĩ với Nhan Nhan không?” Trương Tử Lương gọi chút đồ ăn, thấy anh định châm thuốc thì giật lấy, “Hút ít thôi, chẳng phải là Nhan Nhan không cho cậu hút rồi à?”
“Cô ấy chẳng thèm quan tâm đến mình đâu, còn đang giận mình.” Ôn Hành Viễn cười tự giễu, kể hết chuyện tối qua cho Trương Tử Lương.
Trương Tử Lương lắc đầu, “Cậu cũng thật là, người ta đi rồi, cậu còn tức cái gì? Nếu không giả vờ hồ đồ được thì đừng đi, nhịn rồi thì phải nhịn, nghĩ thế nào vậy? Định bỏ vợ ở ngoài à?”
“Tào lao.” Ôn Hành Viễn liếc Trương Tử Lương, sau đó lại thở dài, có vẻ bất đắc dĩ, “Đấy là cậu không thấy bộ dạng vừa muốn tiếp lại vừa muốn dừng của cô ấy thôi, làm mình đau tim.”
“Nhan Nhan không phải là người chần chừ, cậu cho con bé chút thời gian đi.” Ngữ khí của Trương Tử Lương khá dễ nghe, lại có cả chút khôi hài, “Cậu ấy à, trước đây thì trầm tĩnh, sao giờ lại nóng giận thế? Là ai nói mười năm cũng đợi, mười năm nữa cũng không sợ, còn trẻ tuổi.”
Ôn Hành Viễn nhìn anh, ngẫm lại sự kiên định lúc đó, cũng biết lần này mình hơi kích động, “Mình cũng xin lỗi rồi mà vẫn không chịu thôi, trưa nay còn không muốn ăn cơm cùng mình.”
Nhìn vẻ mặt xám xịt của người anh em, Trương Tử Lương vội an ủi: “Sao cậu biết con bé không tha thứ cho cậu? Nói không chừng, con bé lại cảm thấy mình có lỗi, ngại không muốn gặp.”
“Thật à?” Ôn Hành Viễn ngẩn người, sự nhạy bén trên thương trường dường như không phát huy tác dụng trên phương diện tình cảm.
“Được rồi, đừng có mặt mày ủ dột thế nữa, còn đâu cái mặt đẹp trai. Dù sao thì cũng qua giờ cơm trưa rồi, tối đến đón con bé tan ca, dỗ ngon dỗ ngọt vào.” Trương Tử Lương tỏ vẻ rất có kinh nghiệm nên truyền ít cách cho anh.
Ôn Hành Viễn xị mặt, thật sự không muốn tiếp tục tình trạng này với cô nữa. Làn này chỉ ở lại đây được tối đa năm ngày, anh sẽ không cố chấp nữa, sẽ gọi điện cho Si Nhan. Kết quả là Tiểu Đinh nhận điện thoại, nói là cô đến Tỵ Phong Đường bàn việc, quên không mang di động theo.
Đợi đến bốn rưỡi, Ôn Hành Viễn hết kiên nhẫn, gửi một tin nhắn đi.
“Anh đến đón em tan ca. Cùng ăn cơm nhé?”
“Không có ở công ty, vẫn đang ở ngoài, tối về.”
“Tiểu Nhan, lúc nào xong việc, anh sang đón em.” Lúc bảy giờ, Ôn Hành Viễn lại gửi một tin nhắn.
“Không chắc chắn mấy giờ xong, tự em sẽ về.”
“Xong việc gọi điện cho anh, anh đón em.” Lúc chín giờ, Ôn Hành Viễn lại gửi tin nhắn.
“Được.” Nửa tiếng sau, Si Nhan gửi lại đúng một chữ. Ôn Hành Viễn đứng ở ban công hút thuốc lá, có chút tức tối.
Đến mười rưỡi, điện thoại của Ôn Hành Viễn vẫn không đổ chuông. Anh cầm chìa khóa đi xuống dười, vừa ngồi lên xe thì Si Nhan gửi tin nhắn tới.
“Ngại quá, đêm nay em ở lại ký túc xá, anh nghỉ sớm đi.”
Ôn Hành Viễn hít sâu mấy lần, cố nén lại cơn tức dâng lên tận cổ, nhắn lại một chữ “được” rồi đi lên tầng.
Ngày hôm sau, anh không gọi điện cũng không gửi tin nhắn. Si đại tiểu thư lại càng im ắng hơn, như thể đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy. Ngày thứ ba, an