Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/901 lượt.
ừng suốt ngày chống đối tôi, vậy là tốt rồi .” Chu Tráng Tráng thở dài.
“Nếu em có thể ngoan một chút, anh cần gì phải đối nghịch với em sao?” Thường Hoằng hỏi lại.
Cẩn thận ngẫm lại, tính cách hai người bọn họ quả nhiên không thích hợp với hình thức ở chung hòa bình. Ý thức được điểm ấy, Chu Tráng Tráng lần thứ hai thở dài.
“Thường Hoằng, anh nói xem, ban đầu tôi rốt cuộc làm sao lại hấp dẫn được anh? Đừng nói với tôi cái gì thích chính là thích, trước khi thích luôn luôn có một quá trình hấp dẫn đi.” Chu Tráng Tráng hỏi ra vấn đề mà rất nhiều người cũng rất thắc mắc.
Thường Hoằng trầm ngâm, nói: “Chu Tráng Tráng, trên người em có một cỗ rất giống hơi thở người sống.”
“Có ý tứ gì?” Chu Tráng Tráng khó hiểu: “Anh đừng nói cho tôi biết, tất cả những người khác trong trường học chúng ta đều là kinh thi, chỉ có mình tôi là người sống, đây cũng không phải phim giả tưởng Mỹ.”
Thường Hoằng sắp xếp lại suy nghĩ, chậm rãi mở miệng: “Tình hình trong nhà anh thế nào, vài ngày này em chắc có thể thấy đó. Từ nhỏ anh liền cảm thấy trong nhà rất lạnh lẽo, ba mẹ đều nghiêm khắc yêu cầu bản thân cùng mọi người, bọn họ thật nghiêm khắc, trên mặt rất ít tươi cười, bọn họ sẽ không giống như ba mẹ bình thường ôm hôn nhau như vậy, cũng không cùng anh tiếp xúc thân thể quá nhiều, bọn họ ở trong nhà đặt ra rất nhiều quy định —— ăn cơm không thể phát ra âm thanh, đi đường không thể quá nhanh, nói chuyện không thể lớn tiếng, thậm chí ngay cả khi ngủ tư thế nằm cũng không thể tùy ý —— cái này cũng không phải nhà, chẳng qua chỉ là cái lồng giam.”
Chu Tráng Tráng đồng tình gật đầu, nàng cũng cảm nhận được, ngay cả Mĩ Địch mạnh mẽ cởi mở như vậy mà khi ở trong nhà Thường Hoằng cũng tránh không được đánh mất bản tính —— kia quả thật là một cái lồng hoa lệ.
“Anh sở dĩ thi vào trường quân đội không phải bởi vì lý tưởng khát vọng hoặc là chịu ảnh hưởng linh tinh chó má gì đó từ ba, chẳng qua là bởi vì trong trường quân đội quản lý nghiêm khắc, thời gian nghỉ ngơi ít, trừ kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, bình thường không thể về nhà. Mà tốt nghiệp xong, cũng có thể trực tiếp tiến vào quân đội —— anh bất quá là muốn tận dụng tối đa khả năng ít trở lại cái nhà lạnh như băng kia thôi.” Trên mặt Thường Hoằng lần đầu xuất hiện một loại cô tịch mà Chu Tráng Tráng nhìn không hiểu.
Chu Tráng Tráng nhịn không được duỗi tay, nhẹ nhàng đặt ở trên cánh tay hắn.
Một loại an ủi thương xót đơn giản thôi cũng làm cho Thường Hoằng dừng một chút, hắn nhìn thấy tay Chu Tráng Tráng không tự giác, nhẹ giọng tiếp tục: “Cho đến khi. . . . .. anh gặp em, am là người sống động, người có chảy dòng máu nóng, lúc ở căn tin, dáng vẻ em không kiểu cách giống các nữ sinh khác, em không để ý hình tượng từng ngụm từng ngụm gặm bánh bao, cảnh tượng kia bỗng nhiên làm cho anh cảm thấy trong lòng nóng hổi, kìm lòng không đậu liền muốn mĩm cười. Em xuất thân từ một gia đình náo nhiệt, trong máu có loại hơi thở đặc biệt ấm áp kia, em là người sôi nổi tự do, không bị trói buộc, là kiểu người mà anh từ nhỏ luôn hướng tới. Cho nên ta nghĩ, đây là nguyên nhân em hấp dẫn anh.”
Thường Hoằng nhìn ánh mắt Chu Tráng Tráng, hỏi: “Em nghe hiểu không?”
“Nghe hiểu.” Chu Tráng Tráng gật đầu: “Anh chính là bởi vì tư thế tôi ăn bánh bao quá mức hào phóng mới chú ý tới tôi.”
“Thấy cô ngữ văn tiểu học em nghe em tóm lược ý như vậy, không tức chết mới là lạ.” Thường Hoằng khinh bỉ.
“Nhưng mà Thường Hoằng, nếu tôi vẫn. . . . . . vẫn không thể chân chính yêu thương anh thì làm sao bây giờ?” Chu Tráng Tráng nói ra lo lắng của chính mình: Đó đối với anh mà nói, rất không công bằng.”
“Chu Tráng Tráng, nhìn kỹ vào anh.” Thường Hoằng cầm tay Chu Tráng Tráng, thanh âm thực mềm mại, dịu dàng đến nổi Chu Tráng Tráng nháy mắt mất thần.
Nhưng lời nói kế tiếp lại đem Chu Tráng Tráng đánh ngã trên mặt đất, hộc nửa lít máu.
“Nhìn mặt anh, nhìn xem cơ ngực của anh, nhìn xem trí tuệ của anh, nhìn xem phong thái của anh, như vậy mà còn không yêu nữa, vậy ánh mắt em chính là có vấn đề rồi.”
Thường Hoằng ôm tâm tình được ăn đậu hủ, Chu Tráng Tráng ôm tâm tình không lãng phí tiền bạc, hai người ở trong phòng khách sạn ngủ một đêm. Sáng sớm hôm sau về đến nhà, phát hiện tất cả mọi người lặng im nhìn bọn họ, ánh mắt rất không thích hợp.
Ánh mắt Mĩ Địch là ‘trơ mắt nhìn thấy một đóa hoa tươi cắm ^_^ ở trên bãi c*t trâu’ mà thương tiếc —— Chu Tráng Tráng là vế trước, Thường Hoằng là vế sau.
Ánh mắt mẹ Thường Hoằng cũng là ‘trơ mắt nhìn thấy một đóa hoa tươi cắm ^_^ ở trên bãi c*t trâu’ mà thương tiếc —— Thường Hoằng là người trước, Chu Tráng Tráng là người sau.
Ánh mắt Tần Trung là một loại khen ngợi đối với Thường Hoằng —— trẻ nhỏ dễ dạy.
Ánh mắt Hải Nhĩ —— rất phức tạp, không thấy rõ.
Chu Tráng Tráng đối với chính mình đều không phải là hồng nhan còn là có thể gây tai họa cho gia đình người khác nên tâm tình phức tạp có chút ít tự hào cùng xấu hổ đan xen lẫn nhau.
Bởi vì thời gian nghỉ Tết