The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/905 lượt.

Hải Nhĩ sẽ như thế nào. Lần này sở dĩ đáp ứng cuộc hẹn này, bất quá cũng là trong tiềm thức muốn biết kết quả một lần.” Vẫn là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, Đồng Ý chuẩn xác ngắn gọn đem lời trong lòng Chu Tráng Tráng nói ra.
Chu Tráng Tráng nhẹ nhàng thở ra, chính là ý tứ này.
“Tráng Tráng, mình trước nhắc nhở cậu, lần này đi gặp mặt, chỉ có thể là lần gặp riêng cuối cùng của cậu với Hải Nhĩ. Mục đích cậu đi chính là cùng anh ta nói rõ ràng tình cảm còn sót lại của hai người, để tình cảm hai người đối với bản thân mình sáng tỏ, để hai người có trách nhiệm với một nửa của mình tốt hơn, cũng không phải hẹn hò hoặc là vượt quá giới hạn ….. hiểu chưa?” Đồng ý ngữ khí thản nhiên, cũng rất nghiêm túc: “Tráng Tráng, Hải Nhĩ người con trai này cũng không thích hợp với cậu bằng Thường Hoằng đâu.”
Chu Tráng Tráng đáp ứng Đồng Ý, nàng cũng rõ ràng đây là cách tốt nhất cho cả hai.
Suy nghĩ rõ rang, chon cất một đoạn cảm tình vừa nhen nhóm kia, đây là mục đích chuyến đi này.
Thật ra, Chu Tráng Tráng cũng từng nghĩ rất nhiều lần, Thường Hoằng người này tuy xấu người xấu miệng (Q: không dám đâu), nhưng vẫn rất được con gái người ta yêu thích, bởi vì chính mình chậm chạp chưa có cảm giác hắn như bạn trai, có thể nguyên nhân là vì Hải Nhĩ.
Chỉ cần đem đoạn tình cảm cùng Hải Nhĩ làm cho rõ ràng, nàng hẳn là có thể thoải mái mà đối diện tình cảm cùng Thường Hoằng, đối ba người, đều là chuyện tốt.
Xem ra, ngay cả ông trời cũng tác thành cho Chu Tráng Tráng, hôm nay Thường Hoằng gọi điện thoại báo cuối tuần này bận quá, không thể đến gặp nàng.
“Không có việc gì không có việc gì, lập tức phải thi tiếng Anh cấp bốn, tôi cũng đang trong thời kỳ mấu chốt, anh cứ làm việc của anh đi, làm việc của anh đi nha.” Chu Tráng Tráng mừng thầm.
“Chu Tráng Tráng, anh sao lại cảm thấy trong giọng nói em có chút vui vẻ mừng thầm nhỉ?” Thường Hoằng ngữ khí không nhanh: “Chúng ta gầp ba tuần không gặp nhau, em còn vui vẻ như vậy, không chừng ngay cả bộ dạng anh ra sao em cũng quên luôn rồi?”
“Làm sao có thể ah.” Chu Tráng Tráng phản bác: “Bộ dạng tên hỗn đản thế nào thì bộ dáng lão nhân gia nhà anh đều giống như thế mà.”






“Bạn học Chu Tráng Tráng, da em bị ngứa thì phải?” Thường Hoằng ngữ khí âm trầm.
“Không không không, ý của tôi là tôi sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ gương mặt lão nhân gia nhà anh.” Chu Tráng Tráng vội giải thích.
“Mấy ngày này anh không ở đó, em cũng không nên thừa cơ quá rảnh rỗi phạm tội đi.” Thường Hoằng trước khi cúp máy đã cảnh cáo như vậy.
Chu Tráng Tráng là đứa nhỏ tốt, lúc này liền đỏ mặt, cũng may Thường Hoằng bên kia không nhìn thấy.
Lần này đi là vì kết thúc tình cũ, căn bản không phải vượt tường … ngoại tình, Chu Tráng Tráng tự nhủ bản thân như thế, mạnh mẽ ngăn chặn cảm giác xấu hổ trong lòng.
“Tôi hỏi cô sao lại cùng Hải Nhĩ ở trong này?” Phó Nguyệt Nguyệt trừng mắt nàng.
“Vì đây cũng là trường học anh ấy nha.” Chu Tráng Tráng bắt đầu húp canh cà chua trứng, thật thơm ngon ah
“Hừ, quả nhiên đúng như dì Đỗ nói, cô thật sự là cái hồ ly tinh, câu dẫn Thường Hoằng xong rồi lại tới phiên câu dẫn Hải Nhĩ nhà ta.” Phó Nguyệt Nguyệt trong lỗ mũi hừ ra một tiếng.
Chu Tráng Tráng đầu óc vòng vo hồi lâu mới phản ứng lại, dì Đỗ chính là mẹ Thường Hoằng.
Sau khi nghĩ thông suốt, Chu Tráng Tráng mặt có chút hồng: “Hồ ly tinh a. . . . . . Tôi đây là lần đầu tiên có người khích lệ đó.”
Phó Nguyệt Nguyệt bị công năng không đếm xỉa lời mắng mà còn từ trong lời mắng thấy khen ngợi của Chu Tráng Tráng gây chấn thương.
“Nguyệt Nguyệt, em tìm anh có chuyện gì quan trọng sao? Nếu không có gì, hãy về trước đi, anh buổi chiều còn bận việc.” Nghe thấy Phó Nguyệt Nguyệt nói Chu Tráng Tráng như vậy, giọng Hải Nhĩ có chút lạnh.
Phó Nguyệt Nguyệt lập tức thay đổi thần sắc nhu mì, giật nhẹ góc áo Hải Nhĩ nói: “Em xem trên diễn đàn anh hay xem thấy thứ sáu này anh sẽ cùng mấy người bạn thiên văn đi ngắm mưa sao băng, Hải Nhĩ, đưa em đi cùng được không?”
“Danh sách đã xác định, không thể sửa đổi, lần sau đi.” Hải Nhĩ cự tuyệt.
“Nhưng mà diễn đàn có viết mỗi người phải đưa bạn gái đi, Hải Nhĩ, anh không phải là muốn đưa cô gái khác đi chứ?” Phó Nguyệt Nguyệt hoài nghi nhìn Chu Tráng Tráng: “Có phải anh muốn mang hồ ly tinh này đi không?”
Chu Tráng Tráng lần thứ hai vì danh hiệu này mà đỏ mặt.
Phó Nguyệt Nguyệt nghẹn khuất: “Tôi không phải là khen cô!”
“Nguyệt Nguyệt, anh đi một mình.” Hải Nhĩ nói dối.
“Đúng vậy, không liên quan gì tới tôi cả, tôi cái gì cũng không biết.” Chu Tráng Tráng phụ họa.
“Tôi cũng đoán thế, Hải Nhĩ sao lại có thể đi với loại hồ ly tinh như cô chứ?” Phó Nguyệt Nguyệt nhẹ nhàng thở ra.
Chu Tráng Tráng lại đỏ mặt.
Phó Nguyệt Nguyệt bắt đầu muốn cắn lưỡi mình.
Hai người đều phủ nhận sắp đi cùng nhau nguyên nhân là sợ Thường Hoằng biết được.
Nhưng cảnh tượng này nghe vào trong tai Đại Kiều lại là một hồi đánh giá khác: “Thứ cho mình nói thẳng nha, hai người viện cớ