Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/918 lượt.
m hại em bị mọi người hiểu lầm, còn bị người nhà của anh quở trách.” Hải Nhĩ dời tầm mắt: “Hơn nữa, còn bởi vậy. . . . . .”
Hải Nhĩ không nói thêm gì nữa.
Băng vải trên người hắn phần lớn đã được gở xuống, chỉ còn lại vết thương nghiêm trọng ở chân bị gãy xương đang phải bó thạch cao, thương thế cả người nhìn sơ qua không còn đáng sợ như vậy nữa.
Nhưng chỉ có ít người hiểu rõ tình hình mới biết được, vết thương ở tim hắn, vĩnh không thể chữa khỏi được.
Chu Tráng Tráng cười cười, không có lên tiếng.
“Tráng Tráng, vì sao anh cảm thấy em mấy ngày nay đã thay đổi rất nhiều?” Hải Nhĩ cẩn thận nhìn vào mắt của nàng.
Chu Tráng Tráng không quen bị hắn nhìn chuyên chú như thế, lập tức sụp mắt xuống: “Con người ta luôn phải lớn lên, đã trải qua nhiều chuyện như vậy còn ngu ngốc giống ban đầu, đó chẳng phải là hết thuốc chữa sao?”
“Anh vẫn thích em là Chu Tráng Tráng vô tư như trước kia hơn.” Hải Nhĩ nói.
“Em cũng thích.” Chu Tráng Tráng cúi đầu: “Chính là, thế sự sẽ biến đổi, con người cũng sẽ thế.”
“Em thay đổi có phải vì chuyện chia tay với anh Thường Hoằng?” Hải Nhĩ rốt cục cố lấy dũng khí nói ra cái tên kia.
Cái tên này là cấm địa thầm lặng trong lòng bọn họ mấy ngày nay, bất chợt nghe thấy, lòng vẫn nhịn không được phải rúng động.
Nhưng chỉ lát sau, nàng liền bình tĩnh trở lại: “Có thể đi, em cùng anh ấy chia tay, trải qua chuyện này em có thể thành thục hơn một chút, coi như là may mắn đi.”
“Kỳ thật, em đối với anh ấy vẫn có tình cảm đi?” Hải Nhĩ hỏi, thanh âm mang theo một chút thở dài.
“Bây giờ nói cái này, cũng chẳng làm gì, làm người cũng giống như là đi đường ban đêm, ngàn vạn lần không thể nhìn lại, nếu không gặp phải ma cũng không biết.” Chu Tráng Tráng đưa trái táo đã gọt vỏ cho Hải Nhĩ.
Hải Nhĩ tiếp nhận, thịt quả tươi mát, ngửi thơm vô hạn, nhưng hắn lại chậm chạp không có ăn, cho đến khi quả táo bắt đầu bị thâm lại, mới nói: “Tráng Tráng, em nguyện ý bên cạnh anh không?”
“Anh thích em sao?” Chu Tráng Tráng hỏi lại.
“Thích.” Hải Nhĩ dùng sức gật đầu.
“Từ khi nào thì bắt đầu thích em?” Chu Tráng Tráng hỏi.
“Không nhớ rõ, có lẽ là nhất kiến chung tình cũng có lẽ là sau khi em gia nhập đội bọn anh.”
“Vậy vì sao lúc em tỏ bày, anh lại trăm phương nghìn kế tránh đi?”
“Bởi vì, anh phát hiện anh Thường Hoằng cũng thích em.”
“Cho nên anh muốn đem em nhường lại cho anh ấy, lúc ấy anh nghĩ như vậy phải không?”
“Anh không thể tranh đoạt em với anh ấy .”
“Vì cái gì?”
“Vì anh ấy đối với anh mà nói rất quan trọng, từ nhỏ anh ấy cái gì cũng đều nhường cho anh, chiếu cố anh . . . . . .”
“Cho nên sau khi lớn lên, anh cũng muốn nhường cho anh ấy một lần nên đem em nhường cho anh ấy?”
“Cứ cho là vậy đi, anh biết anh ấy thật sự rất thích em. Anh ấy thích nhất cái gì cũng không bao giờ nói ra, không đến cuối cùng người bên ngoài vĩnh viễn cũng không biết anh ấy thích gì đó nhiều thế nào. Chẳng hạn như lúc nhà anh ấy nuôi con Tiểu Tát Ma, bình thường nhìn anh ấy rất lãnh đạm với con chó kia, không có cảm tình gì, nhưng đến lúc con cún con kia bị đem cho đi, anh ấy khóc thương tâm hơn bất cứ ai khác, cho đến cuối cùng anh ấy mới bằng lòng biểu lộ trái tim chính mình . . . . . Thực xin lỗi, Tráng Tráng, anh nói như vậy em tức giận sao?”
Chu Tráng Tráng nháy mắt cảm thấy đây là báo ứng, trước kia nàng đem Hải Nhĩ so sánh với Bác Mĩ, không bao lâu chính mình đã bị Hải Nhĩ so sánh với Tát Ma.
“Không, Hải Nhĩ, em không có giận gì, em chỉ là không thể nhận.” Chu Tráng Tráng thở dài: “Kỳ thật nói như vậy, em ở trong lòng anh, cũng không phải đặc biệt quan trọng sao?”
“Tráng Tráng. . . . . .”
“Kỳ thật em cũng không có ý trách gì anh đâu, cũng không phải nghiện kiểu tranh đoạt gì, em chỉ hy vọng có một người đàn ông có thể chân chính yêu em, sẽ không bởi vì một vài nhân tố khác mà buông tay em.” Chu Tráng Tráng nhẹ giọng nói: “Em cần một tình yêu kiên định.”
“Là anh Thường Hoằng cho em loại tình yêu này sao?” Hải Nhĩ hỏi.
“Có lẽ phải, cũng có lẽ không phải.” Chu Tráng Tráng thở ra, một chút cảm giác như trút được gánh nặng: “Hải Nhĩ, thật ra Đồng Ý bạn cùng phòng em trước kia từng nói với em, em đối với cảm tình căn bản không có thông suốt, căn bản còn không rõ ai mới là người thật sự thích mình và người em thật sự thích lại là ai. Có lẽ chúng ta cũng giống nhau, Hải Nhĩ.”
Ngoài cửa sổ bỗng nhiên một cơn gió thổi qua, thổi bay bức rèm trắng, bay phập phồng, Hải Nhĩ nhìn ngây ngốc, hơn nữa ngày mới nói: “Không, Tráng Tráng, anh thật sự thích em, chính là của loại yêu mến này của anh, không đạt được mong đợi của em, em cũng không thích loại yêu mến này của anh đối với em.”
“Chân tướng thật rối rắm.” Chu Tráng Tráng cười.
“Chuyện tình cảm này, thật sự còn phức tạp hơn thí nghiệm khó nhất của anh.” Hải Nhĩ tổng kết.
“Nếu đơn giản, chẳng phải rất mất mặt sao?” Chu Tráng Tráng vẫn cố gắng cười.
“Bất quá Tráng Tráng, anh thật sự thích em, chuyện này không còn phức tạp nữa, thực rõ ràng sáng tỏ.” Hải Nhĩ nói.
“Em cũng thích anh,