Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự
Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134913
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/913 lượt.
n thuần, đơn thuần đến ngay cả nói dối cũng không đạt.”
Thoáng chốc này, Chu Tráng Tráng tựa hồ ý thức được cái gì, chính là cảm giác kia quá nhanh, nhanh đến nàng không thể bắt lấy.
Nàng bắt lấy tay Thường Hoằng, muốn nói cái gì nhưng suy nghĩ hỗn loạn, cái gì cũng không nói nên lời.
Mà lúc này đây, Hải Nhĩ trên giường bệnh có dấu hiệu tỉnh, lại bắt đầu thì thào gọi tên nàng. Chu Tráng Tráng không thể bỏ mặc, liền đi qua xem tình trạng Hải Nhĩ, cũng ấn nút báo động đầu giường.
Lúc quay đầu lại tìm Thường Hoằng, phát hiện hắn không biết đã rời đi từ khi nào.
Lần này Thường Hoằng thật sự rất tức giận, Chu Tráng Tráng biết, đồng thời cũng biết, hắn tức giận là đương nhiên, vì những việc nàng gây ra thật là quá phận.
Nàng muốn gửi tin nhắn hay gọi điện cho Thường Hoằng, nhưng mỗi lần cầm điện thoại lên lại không biết nên nói gì đây, có lẽ bất cứ lời gì đều quá tẻ nhạt.
Dù sao Hải Nhĩ khi bị thương là ở cùng với mình, Chu Tráng Tráng vẫn kiên trì mỗi ngày đều đi bệnh viện, nhưng vì tránh tạo thành cục diện không thoải mái cho mọi người, nàng mỗi lần đến đều là thừa dịp không có ai, trộm liếc mắt nhìn một cái.
Mấy ngày trước đều thành công, nhưng người tính không bằng trời tính, lúc nàng thăm Hải Nhĩ xong, chuẩn bị rời đi thì bị mẹ Hải Nhĩ ngăn lại.
Trên người mẹ Hải Nhĩ có một loại phong thái mạnh mẽ, bất luận kẻ nào đứng trước mặt bà cũng sẽ kinh sợ.
“Chu-tiểu-thư, ta muốn nói chuyện với cháu một chút.” Giọng nói mẹ Hải Nhĩ khiến người ta không thể cự tuyệt.
Cái gì nên tới cũng tới, lần này đào thoát còn có lần sau, huống chi chính mình gây hoạ thì chính mình phải gánh chịu. Chu Tráng Tráng đáp ứng, đi theo mẹ Hải Nhĩ đến một quán trà yên tĩnh bên cạnh bệnh viện.
Mẹ Hải Nhĩ gọi một bình trà Bích Loa Xuân, nước trà trong vắt, vào miệng hương thơm ngát.
“Những người trẻ tuổi các cháu chắc cũng không thích đến nơi thế này, ngại loại địa phương này, chê tiết tấu quá chậm.” Mẹ Hải Nhĩ cách nửa ngày mới lấy những lời này mở màn.
Chu Tráng Tráng chỉ có thể mỉm cười, nàng hiểu được mẹ Hải Nhĩ muốn nói không phải chỉ thế này.
Lại mất thêm thời gian nửa chén trà, mẹ Hải Nhĩ rốt cục bắt đầu nói đến chính sự: “Chu-tiểu-thư, cháu có biết cha Hải Nhĩ làm sao mà qua đời không?”
Chu Tráng Tráng lắc đầu, nàng thậm chí ngay cả chuyện cha Hải Nhĩ đã qua đời cũng không biết được.
Không ai nói qua, nàng cũng chưa bao giờ hỏi tới.
“Ông ấy bị bệnh tim bẩm sinh, khi 29 tuổi đã qua đời, loại bệnh này là bệnh di truyền gia tộc, đàn ông trong gia đình họ không có ai sống quá 30 tuổi.” Giọng mẹ Hải Nhĩ thực bình tĩnh, một loại bình tĩnh do trải qua tang thương một đời: “Nói cách khác, Hải Nhĩ cũng thế, nó cũng sống không quá 30 tuổi.”
Những lời này như một búa lớn hung hăng giáng xuống đầu Chu Tráng Tráng, nàng nhất thời đầu óc choáng váng, trái tim đau không thể tả.
Hải Nhĩ, một người yếu ớt như vậy, một người hiền lành như vậy, một người thông minh như vậy, nhưng sinh mệnh chỉ ngắn ngủi có như thế thôi.
Ông trời an bài vĩnh viễn đều tàn khốc thế sao.
Chu Tráng Tráng nàng không có gì tác dụng, từ nhỏ đến lớn lại một lần bệnh nặng cũng không có, thật nực cười.
“Hải Nhĩ cũng không biết chuyện này, ta cũng không hy vọng nó biết, nó còn sống chừng nào nên có cuộc sống như một người bình thường chừng đó.” Ánh mắt mẹ Hải Nhĩ kiên nghị: “Nhưng đôi khi, ta cũng hy vọng cuộc đời nó mỗi một phút đều được vui vẻ, ta nguyện ý trả giá tất cả.”
“Ý của dì rốt cuộc là cái gì?” Vì tin dữ này, Chu Tráng Tráng sắc mặt có điểm tái nhợt.
“Ta nhìn ra được là con ta thích cháu, mà cháu đối với nó cũng không phải không có cảm tình, ta hy vọng cháu có thể cùng nó một chỗ, khiến cho nó vui vẻ, đây là lời thỉnh cầu của một người mẹ.” Mẹ Hải Nhĩ chậm chậm nói: “Chu *****, xin cháu chia tay Thường Hoằng đi, cùng Hải Nhĩ cùng một chỗ.”
Chu Tráng Tráng hoàn toàn sửng sốt, nàng lúc trước từng nghĩ tới mẹ Hải Nhĩ sẽ nói gì với nàng. Bà hẳn là sẽ kêu mình rời xa Hải Nhĩ cùng Thường Hoằng, hẳn là sẽ không được quấn quýt lấy Hải Nhĩ, hẳn là sẽ mạnh mẽ mắng chửi mình gian xảo, nhưng làm sao cũng không nghĩ đến bà lại yêu cầu mình hãy bên cạnh Hải Nhĩ.
“Cháu muốn điều kiện gì, đều có thể nói.” Mẹ Hải Nhĩ nói: “Chu tiểu thư, xin cháu đừng hiểu lầm, ta cũng không cho rằng cháu là loại con gái yêu tiền tài phú quý, ý của ta chính là cho cháu thấy rõ suy nghĩ của ta, chỉ cần cháu có thể cùng với Hải Nhĩ, ta đều nguyện ý trả giá cho tất cả.”
“Nhưng nếu Hải Nhĩ biết chuyện này, anh ấy sẽ rất không vui, anh ấy sẽ không cần một phần tình cảm mà mẹ mình cầu xin mới có.” Chu Tráng Tráng lắc đầu: “Hơn nữa, cháu cùng Hải Nhĩ … cho tới bây giờ anh ấy đều không có ý muốn cùng cháu một chỗ, cháu thậm chí từng thổ lộ với anh ấy, nhưng anh ấy cũng không có phản ứng gì, cho nên cháu nghĩ anh ấy đối với tình cảm của cháu hẳn là không phải như dì tưởng tượng đâu.”
Chu Tráng Tráng cũng muốn hồ đồ, Hải Nhĩ đối với tình cảm của nàng rốt cuộc là