Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134920

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/920 lượt.

quên nhau thôi.” Thường Hoằng nhắm mắt lại: “Cứ như vậy đi, Chu Tráng Tráng, chúng ta đến đây thôi.”
Chu Tráng Tráng hoàn toàn hiểu được, Thường Hoằng không phải là người lạt mềm buộc chặt, hắn nói chấm dứt, nhất định là chấm dứt.
Đã không thể vãn hồi, hơn nữa, Chu Tráng Tráng nghĩ, Thường Hoằng rời bỏ nàng chắc cũng là một chuyện tốt — hắn nên có những gì tốt hơn bây giờ.
Chu Tráng Tráng đứng lên, chậm rãi bước một dọc theo đường đi, đi ra ngoài.
Theo mỗi bước đi, nhớ tới khoảng thời gian mình cùng Thường Hoàng lúc trước, thì ra chờ khi mất đi mới có thể biết cái gì là rân quý.
Ra khỏi toà nhà, Chu Tráng Tráng quay đầu lại, nhìn lên cửa sổ lầu 29 kia, nơi đó dường như có một bóng dáng mơ hồ, nàng nhìn thân ảnh kia nhẹ nhàng nói: “Huấn luyện viên. . . . . . Tạm biệt.”






Chu Tráng Tráng thất tình, người ta nói thất tình lớn hơn trời, câu này trong mắt nàng thật nói quá, từ hiện trường chia tay cho đến khi trở lại phòng ngủ Chu Tráng Tráng liền ngã xuống giường, cứ như vậy nằm nguyên một tuần. Không phát sốt không cảm mạo, chỉ có cả người mệt mỏi, làm cái gì cũng không thể vực dậy nổi hứng thú, ngoại trừ đi WC và tắm rửa, căn bản là không lết xuống giường.
Đại Kiều Đồng Ý Tiểu Thuý ba người sợ tới mức thở mạnh cũng không dám – ba người phát hiện, trong một tuần này Chu Tráng Tráng mỗi ngày chỉ ăn một chút cơm.
Đây đối với Chu Tráng Tráng mà nói, quả thực chính là tình trạng ung thư giai đoạn cuối mà người ta thường thấy.
Nếu cứ như vậy tiếp tục chắc sẽ xảy ra án mạng, ba người quyết định thay nhau ra trận khuyên bảo nàng.
Đại Kiều đánh trận tiên phong: “Tráng Tráng, ở trong rừng đừng lo không có củi đốt, một cái Thường Hoằng ngã xuống, ngàn vạn cái Thường Hoằng khác sẽ đứng lên, nếu cậu thật sự thích loại sinh viên trường quân đội, trong tay mình có vô số tài nguyên, lập tức giới thiệu cho cậu, miễn phí dung thử, không tốt không tính tiền.”
“Không có việc gì, kích thích cậu ấy một chút cũng tốt, để cho đem nổi đau trong tim khóc ra, như vậy mới mau lành.” Đồng Ý bình tĩnh.
Trấn định của Đồng Ý là chuẩn xác, sau một hồi khóc đau đớn, Chu Tráng Tráng chính thức khôi phục, cái gọi là khôi phục chính là sức ăn của nàng, thời gian học tập và nghỉ ngơi.
“Nhưng vết thương trong tim cậu ấy, cần hoàn toàn bình phục phải mất một khoảng thời gian dài.” Đồng Ý có vẻ thấu đáo.
Thân thể khôi phục, Chu Tráng Tráng cũng cố lấy dũng khí đến bệnh viện thăm Hải Nhĩ, thương thấ của Hải Nhĩ cũng sắp lành, chính là thân thể vốn đã yếu ớt lại trải qua chuyện ngoài ý muốn này càng thêm không ổn, mẹ Hải Nhĩ buộc hắn phải ở bệnh viện dưỡng thân thể, nhưng trong lòng Hải Nhĩ luôn nhớ tới phòng thí nghiệm, sốt ruột đến môi cũng sắp phồng lên.
Chu Tráng Tráng chỉ có thể mang một ít sách sinh vật đột biến cho hắn giải khuây trong khoảng thời gian này.
Nói cũng kỳ lạ, mỗi lần Chu Tráng Tráng đến đều không thấy người nhà của hắn, bất quá như vậy cũng tốt, sẽ không bị nghe những lời nói lạnh nhạt.
Vừa mới bắt đầu còn tưởng mình may mắn, kết quả vài ngày sau đang nói chuyện với Hải Nhĩ ở bên trong, bên ngoài bỗng nhiên truyền tiếng cãi nhau.
“Dựa vào cái gì không cho tôi đi vào a? Mấy người có quyền gì chứ?” Đó là tiếng Phó Nguyệt Nguyệt.
“Dựa vào cái gì không cho tôi đi vào a? Mấy người có quyền gì chứ?” Đó là tiếng Phó Nguyệt Nguyệt.
“Thật xin lỗi, đây là yêu cầu của mẹ bệnh nhân, chỉ cần là lúc Chu tiểu thư tới thăm, ai cũng không được đi vào quấy rầy.” Hộ sĩ giải thích.
Nhưng Phó Nguyệt Nguyệt luôn được cưng chiều sinh hư, vừa nghe đến Chu Tráng Tráng ở bên trong, cũng bất chấp hình tượng, lúc này liền đẩy hộ sĩ ra, vọt tiến vào.
Chu Tráng Tráng nghi mình đời trước có phải đã giết cả nhà cô ta không nữa, đời này mỗi lần gặp mặt đều phải cùng cô ta tranh cãi.
“Chu Tráng Tráng, cô là người mặt dày, cô vừa chia tay với Thường Hoằng đã chạy tới câu dẫn Hải Nhĩ, cô . . . . . . cô là người đê tiện!” Phó Nguyệt Nguyệt tức giận đến đỏ mặt tía tai.
Chu Tráng Tráng còn chưa có phản bác, Hải Nhĩ lại tức giận: “Nguyệt Nguyệt, em không được tùy tiện mắng chửi người khác.”
“Hải Nhĩ, đây không phải là mắng, đây căn bản là sự thật, Thường Hoằng thấy rõ bộ mặt đáng ghê tởm của cô ta, không thèm cô ta, cho nên bây giờ mới ở đây quấn quít lấy anh, anh không được bị loại con gái này lừa gạt. Cô ta ưu điểm gì cũng không có, ngoại trừ chỉ biết giả vờ ngu ngốc giả vờ đáng thương, anh . . . . . .”
“Tôi nói câm mồm.” Hải Nhĩ vốn là người hoà nhã lần đầu tiên dùng giọng nghiêm túc nói với người ta: “Phó Nguyệt Nguyệt, mời em ra ngoài, ngay lập tức. Cám ơn em có ý tốt tới thăm tôi, nhưng tôi không cần, về sau không cần làm phiền.”
Phó Nguyệt Nguyệt phỏng chừng cũng là lần đầu bị Hải Nhĩ dùng loại ngữ khí này đối đãi, lúc này không thể tiếp nhận, xoay người bỏ chạy ra ngoài.
“Cám ơn anh.” Chu Tráng Tráng nói.
“Đáng ra anh nên nói xin lỗi em mới đúng, chuyện xảy ra lần trước rõ ràng không có lien quan đến em, lại là