Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134957

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/957 lượt.

ến miệng.
Nhưng đợi hồi lâu, cũng không ngửi thấy mùi thịt, trợn mắt nhìn, phát hiện Chu Tráng Tráng nhưng lại chuẩn xác cạp trúng hamburger đang bay trong không trung, cũng bắt đầu ngấu nghiến. (TT sao giống cún vậy)
Từ đó về sau, tiểu Hoàng không bao giờ xuất hiện trong khuôn viên trường học nữa.
Nhìn thấy Chu Tráng Tráng ăn như hùm đói cái mình mua cho, khoé miệng Tả Nhất lộ ra mỉm cười thoả mãn không dễ phát hiện, tiếp theo vươn tay, nói: “Khăn quàng cổ anh muốn đâu?”
“Gần đây bề bộn nhiều việc không có thời gian làm, kỷ niệm ngày thành lập trường, anh cũng thấy đó.” Chu Tráng Tráng nhóp nhép.
Tả Nhất nhìn Chu Tráng Tráng bị mồ hôi thấm ướt tóc, mở miệng: “Cho … em thời gian nửa tháng, nếu làm không xong, bạn trai em có trái cây ngon để ăn.”
“Tôi đã từng nói qua, thời kỳ dậy thì của tôi hơi chậm so với người khác.” Chu Tráng Tráng bỗng thốt ra một câu như vậy.
“Có ý gì?” Tả Nhất vẻ mặt hiện lên một dấu chấm hỏi lớn.
“Ý là ta có tâm lý nổi loạn rất trầm trọng, nếu ngươi bức bách ta nổi nóng, đừng trách ta chó cùng dứt giậu, à không, là ngọc nát đá tan.” Trong mắt Chu Tráng Tráng cố gắng loé ra vẻ oanh liệt lừng lẫy.
“Em nguyện ý vì tên bạn trai kia mà chó cùng rứt giậu?” Tả Nhất lộ ra một tia hứng thú: “Xem ra em rất thích hắn rồi.”
“Là ngọc nát đá tan, cám ơn.” Chu Tráng Tráng sửa lại cho đúng còn bổ sung thêm: “Ta quả thật rất thích anh ấy.”
“Anh ta rốt cuộc có cái gì tốt?” Tả Nhất hỏi.
“Anh ấy cái gì cũng không tốt.” Chu Tráng Tráng lúc này nghĩ về Thường Hoằng còn có chút nghiến răng nghiến lợi.
“Vậy sao em còn thích hắn?”
“Anh ấy cái gì cũng chẳng tốt mà ta còn thích anh ấy như vậy đã nói lên ta thật sự thích anh ấy.”Chu Tráng Tráng tựa hồ vừa đọc ra một câu dễ líu lưỡi, nhưng ý tứ nàng rõ ràng truyền đạt hết trong đó.(Q: Thường Hoằng mà nghe được chắc mát lòng mát dạ lắm đây)
Tả Nhất suy nghĩ rồi nói: “Dựa theo lời em nói, anh so với anh ta vẫn tốt hơn nhiều rồi.”
Chu Tráng Tráng đen mặt: “Cô giáo dạy ngữ văn hồi tiểu học nhà ngươi dạy ngươi tổng kết ý câu như vậy sao?”
“Nếu anh đã tốt hơn anh ta, kia dứt khoát. . . . . .” Trong đôi mắt Tả Nhất đột nhiên loé lên một loại ánh sáng ranh mãnh, tiếp theo đem người áp sát Chu Tráng Tráng ép vào thân cây, khoảng cách hai người gần gũi đến mức Chu Tráng Tráng đều có thể nhìn thấy phản chiếu từ trong mắt hắn hình ảnh một ít vụn bánh mì trên khoé miệng mình.
“Dứt khoát thế nào?” Lưng Chu Tráng Tráng bị vỏ cây thô ráp ma sát có chút đau.
“Dứt khoát, em cứ sau lưng hắn cùng anh kết giao một thời gian, sau đó so sánh coi anh và hắn ai tốt hơn, đến lúc đó chọn lựa lại, thế nào?” Tả Nhất mỉm cười, đôi mắt bởi vì cười mà dài ra, giống như cảnh tượng hoa đào ngày xuân xẹt qua trong không khí.
Chu Tráng Tráng khư khư nhìn hắn, sau một lúc lâu, vươn tay vổ lên mặt mình, rồi hung hăng vổ lên hai má Tả Nhất.
“Em làm gì vậy?” Tả Nhất nghi hoặc.
“Ta đang làm thí nghiệm, rốt cuộc là ngươi đang nằm mơ hay là ta đang nằm mơ.” Chu Tráng Tráng tức thì cảm thấy thế giới này quá điên cuồng, quả nhiên là năm 2012 sắp đến, quần ma loạn vũ a.
“Anh là nói thật.” Bàn tay Tả Nhất tóm chặt Chu Tráng Tráng, từng chữ thốt ra như kim thạch: “Không phải chuyện giỡn chơi.”
Nơi này đang là thời điểm rất nhiều người qua lại, người đi đường chung quanh đều ghé mắt, tay Chu Tráng Tráng bị giam hãm, nhất thời túng quẫn, đang nghĩ ngợi xem phải dùng mấy phần công lực để đạp tiểu đệ đệ nhà Tả Nhất, đúng lúc này, bỗng nhiên một giọng nói ôn hòa mang theo mệnh lệnh vang lên. (Q: Chiêu này quá độc)
“Nếu thật sự kết giao, cũng không đến lượt cậu.” Hải Nhĩ ôm một cái bình xuất hiện.
Chu Tráng Tráng quay đầu mừng rỡ: “Hải Nhĩ?”
“Thế quái nào lại chui ra một tên nữa?” Tả Nhất nhíu mi, nhưng tiếp theo lại cười nói: “Lại là cái gã mèo bệnh này.”
Lời này thật ra đâu có sai, từ khi Hải Nhĩ xuất viện đến nay, thân thể lại càng gầy yếu, quần áo lúc trước giờ mặc ở trên người hình như lại rộng thêm, bị gió thổi phiêu đãng, có loại tiên ý yếu ớt. (Quạ: Anh này xuất hiện là lại đau lòng)
Xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng mỗi lần Chu Tráng Tráng nhìn thấy Hải Nhĩ thân thể suy nhược thì tim như bị bóp nghẹn, cho nên vừa nghe Tả Nhất nói như vậy, liền không hài lòng, dùng sức thúc một cái, ném rớt tay Tả Nhất ra: “Ăn nói kiểu gì vậy hả?”
“Xem ra anh ta cũng không thể đụng đến?” Tả Nhất khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt bắt đầu đánh giá hai người: “Hai người đây lại là tình huống gì?”
“Không liên quan tới ngươi.” Chu Tráng Tráng nhíu mày.
Tả Nhất lạnh lùng cười: “Chu Tráng Tráng em không muốn băng video nữa sao?”
Chu Tráng Tráng lúc này tức giận đến lỗ mũi phồng to gấp đôi (Q: còn vài chữ nữa dịch hoài ko ra haizzz足够进入鼻孔教了.)
“Băng video gì vậy?” Hải Nhĩ đột nhiên hỏi.
“Không có gì.” Chu Tráng Tráng không muốn Hải Nhĩ phải lo lắng, lập tức muốn xua đuổi Tả Nhất mau đi:“Ta bây giờ phải đi tập hợp rồi, ngươi không có việc gì thì đi đi, đến lúc đó liên lạc sau.”
Hải Nhĩ lại nói: “Tráng Tráng, đã đến giờ, em đi tập lu