Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh
Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134960
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/960 lượt.
g bỏng mân mê, Chu Tráng Tráng cảm giác bản thân mình giống như khối chocolate, sắp tan chảy.
Ngoài cửa sổ vẫn là nắng gắt cuối thu, giống như ngày hai người gặp nhau, không khí bị ánh nắng mặt trời chiếu rọi bỏng rát. Nhưng cảnh xuân bên trong càng khô nóng hơn so với bên ngoài, Chu Tráng Tráng cảm giác da thịt hai người bọn họ sắp dán chặt hợp lại cùng nhau.
Hắn vén áo sơ mi của nàng lên, bắt đầu hôn bụng nàng, cái loại nhiệt nóng kỳ dị này đột ngột lan tràn trong khắp cơ thể nàng, Chu Tráng Tráng vội nói: “Thường Hoằng, em . . . . .”
“Không được cử động.” Thường Hoằng kìm đè nàng lại, môi tiếp tục quẩn quanh trên bụng, đầu lưỡi vươn ra, trên da thịt mềm mại xoay chuyển.
“Thường Hoằng, bụng em . . . .” Chu Tráng Tráng vội duỗi tay ngăn lại.
Thường Hoằng nhanh nhẹn đè hai tay không nghe lời của nàng lại, lông mày nhíu chặt: “Chu Tráng Tráng, im lặng chút!”
Nói xong, lưỡi tiếp tục di chuyển xuống phía rốn, liếm ngay chỗ mẫn cảm này.
Ngay lúc bầu không khí vô cùng hoàn mỹ, bụng Chu Tráng Tráng bỗng nhiên phát ra một tràng tiếng vang “rồn rột rồn rột”, không khí mập mờ lập tức bị đánh vỡ.
“Thật ra em muốn nói chính là. . . . . . Thường Hoằng, em đã đói bụng.” Chu Tráng Tráng nhìn thấy hai tròng mắt Thường Hoằng bốc hỏa, vô tội nhìn các ngón tay.
Vốn định muốn ăn nàng, kết quả cuối cùng chỉ có thể mang nàng đi ra ngoài ăn.
Nhìn thấy bộ dạng Chu Tráng Tráng miệng đầy thức ăn, hai mắt thỏa mãn híp thành một đường thẳng, Thường Hoằng lắc đầu, trong lòng vẫn là câu nói kia: “Sao lại tìm được người vợ như em chứ?”
Chu Tráng Tráng nhìn một bàn đầy món ngon thịnh soạn, cảm thấy mạo hiểm ngồi máy bay đến đây hoàn toàn là đáng giá, trên thế giới này, quả nhiên chỉ có Thường Hoằng mới hiểu khẩu vị của nàng và vô điều kiện thỏa mãn dạ dày nàng mà thôi.
Chu Tráng Tráng cảm thấy mình yêu Thường Hoằng sắp chết đi được.
Mà giờ phút này, Thường Hoằng cũng đang liếc mắt đưa tình nhìn nàng: “Tráng Tráng, anh cảm thấy em càng ngày càng đẹp nha.”
“Đúng rồi có chuyện vẫn chưa có hỏi anh.” Chu Tráng Tráng ngồi thẳng lưng, bày ra bộ dáng vợ cả: “Anh cùng Phó Dương Dương kia rốt cuộc đã phát triển tới mức quan hệ nào rồi?”
“Cô ấy là con gái nuôi ba mẹ anh.” Thường Hoằng thông minh thế nào cũng không dự đoán được sẽ gặp phải chuyện này, ngay lập tức sửng sốt.
“Nói cách khác, là em gái nuôi của anh.”
“Cũng có thể nói như vậy.”
“Anh chẳng lẽ không biết câu anh trai kết nghĩa, em gái nuôi là dễ dàng xảy ra chuyện nhất sao?”
“Không biết.”
“Không biết anh còn nhận loạn, thành thật khai báo, rốt cuộc sờ qua người ta chưa?”
“Thứ nhất không phải là anh nhận nuôi, thứ hai chỗ nào cũng không có sờ.”
“Cái gì cũng chưa sờ qua thì sao người ta lại cuốn lấy anh như vậy?”
“Anh cũng không hiểu lòng dạ phụ nữ các em.”
“Phụ nữ chúng em không có việc gì tuyệt đối sẽ không săn đón xum xoe người khác, cho nên nhất định là anh đã làm gì bất nhã với Phó Dương Dương khiến cô ta cảm thấy bị thiệt thòi nên cứ quấn quít lấy anh, không phải anh không lấy làm chồng, Thường Hoằng nếu về sau em lại nhìn thấy cô ta quấn quít anh, em không nói hai lời, lập tức bay tới đem bộ phận kia của anh chà đạp cho càng ngày càng gầy.”
Cuộc chuyện trò này, Chu Tráng Tráng đem Thường Hoằng từng bước ép sát, thành công trả thù.
Thường Hoằng cũng không ngăn cấm nhe ra tiểu bạch nha: “Chu Tráng Tráng, em có tiến bộ.”
Chu Tráng Tráng không có tiểu bạch nha, chỉ có đắc ý.
Cơm ăn xong, dựa theo nguyện vọng Thường Hoằng chỉ mong sao lập tức quay về khách sạn, nhân cơ hội màn đêm đang buông xuống đem Chu Tráng Tráng “xử lý”. Nhưng Chu Tráng Tráng cho dù có là sinh vật đơn bào nàng cũng sợ đau, nói sao cũng không chịu, cố gắng lôi kéo Thường Hoằng đi vào nội thành chơi game.
Chu Tráng Tráng gắp thú nhồi bông rất thành thạo, hầu như lần nào cũng có thể gắp lên, nghĩ bình thường rất ít khi có thể thắng được Thường Hoằng, Chu Tráng Tráng càng muốn ở phương diện này chế nhạo hắn một lần, bèn đề cập muốn thi đấu cùng Thường Hoằng.
Thường Hoằng đồng ý, nhưng có một yêu cầu: “Trong vòng mười phút, ai gắp được nhiều hơn thì người đó thắng, nhiều hơn mấy con thì đối người thua phải cởi mấy món quần áo.”
Chu Tráng Tráng cẩn thận suy xét, nghĩ mình từ nhỏ đều là cao thủ gắp búp bê, hơn nữa nàng thật sự muốn nhìn cảnh tượng Thường Hoằng xấu hổ che “…”, bởi vậy liền đồng ý.
Đáng tiếc, Chu Tráng Tráng bại trận, bại thảm hại — Thường Hoằng gắp nhiều hơn nàng tới sáu con.
Là sáu con nha!
“Thành thật khai báo, mục đích anh tới trái đất này là gì?” Chu Tráng Tráng vẫn không muốn tin tưởng chuyện này là thật.
“Nếu không có chiêu này, anh sao có thể bắt được con cá chạch trơn bóng là em không chạy trốn nữa đây?” Thường Hoằng uống nước nhớ nguồn, nhưng cũng không quên bỏ đá xuống giếng: “Anh đếm thử xem toàn thân em trên dưới nào là áo trong, quần lót, áo sơ mi, quần soóc tất cả là bốn thứ, cỡi hết vẫn còn thiếu anh hai cái, bất quá anh