XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134958

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/958 lượt.

yện trước đi, anh cùng cậu ta nói vài câu đã.”
Chu Tráng Tráng gấp đến độ trên ót toàn là mồ hôi, nhưng mắt thấy thầy hướng dẫn đang trên sân thể dục kêu gọi tập hợp, nếu không đi nhất định sẽ bị phạt, chỉ có thể cắn răng dậm chân nhanh như chớp chạy đi: “Mặc kệ hai người!”
Tuy nói như vậy, nhưng thâm tâm vẫn phải ngoái cổ lại nhìn.
Thật vất vả mới hoàn tất buổi diễn tập, chạy tới chỗ ban nãy thì phát hiện đã không còn ai.
Tuy rằng không ai, nhưng Hải Nhĩ đem phòng thí nghiệm làm nhà nên Chu Tráng Tráng lúc này liền chạy tới phòng thí nghiệm, quả nhiên, Hải Nhĩ đang trước kính hiển vi quan sát cái gì.
Chu Tráng Tráng đi qua, lựa lời mà nói: “Cái kia, em cùng hắn ta thực sự không có gì.”
“Anh chưa từng hoài nghi em.”
Hải Nhĩ đúng là bạc quý a! Chu Tráng Tráng cảm động, cảm động cũng không quên dặn dò: “Anh nhớ kỹ đừng nói cho Thường Hoằng biết nha, nếu không anh ấy tính tình nóng nảy, đến lúc đó tuyệt đối là đem em chặt thành tám khúc mất.”
“Anh biết mà.” Hải Nhĩ mỉm cười, tươi cười rất là ấm áp, nhưng khuôn mặt lại trắng như tuyết, như là quang cảnh tuyết đầu mùa xuân tan sớm. Dừng lại suy tư một chút rồi nói một câu: “Tám khúc? Anh Thường Hoằng khi đó chắc sẽ không tốt như vậy mà đem em chia đều như vậy đâu.”
Chu Tráng Tráng: “. . . . . .”






Tuy rằng nhắc đến Thường Hoằng có chút nghĩ mà sợ, nhưng rất nhanh nổi sợ hãi này đã bị lòng hiếu kỳ đè bẹp, Chu Tráng Tráng hỏi: “Rốt cuộc anh cùng hắn nói gì ha?”
“Không có gì.” Hải Nhĩ không muốn nhiều lời.
“Nếu không có gì, hắn sẽ dễ dàng rời đi như vậy sao?” Chu Tráng Tráng thế nào cũng không tin.
“Em có nhớ lúc ấy trên tay anh cầm một cái bình không?” Hải Nhĩ đột nhiên hỏi.
Chu Tráng Tráng gật gật đầu, tựa hồ có cái ấn tượng như vậy.
Thật vất vả, kỷ niệm ngày thành lập trường rốt cục đã đến, mà lúc này khăn quàng cổ của Chu Tráng Tráng cũng đã xong, chuẩn bị sau khi kết thúc lễ kỷ niệm ngày thành lập trường liền đưa cho Tả Nhất, sớm lấy lại băng ghi hình kia trở về.
Ngày hôm đó, Chu Tráng Tráng cùng một toán đồng chí xui xẻo mặc mặc quần áo loè loẹt ở trên sân thể dục như những chú thỏ cắm đầu cắm đít chạy trốn khắp nơi, liên tục tạo thành chữ hoặc hình thù.
Nhưng ở trong lòng bọn họ, mong muốn nhất là tạo thành chữ “mẹ **”
Chạy xong lại đến các vị lãnh đạo phát biểu, nghe đến cái lỗ tai kết kén, Chu Tráng Tráng ước gì những người đó là kẹo hình nhân nhỉ, cắn một cái vào miệng nhai thì tốt biết bao.
Thật vất vả, rốt cục chấm dứt, Chu Tráng Tráng chạy về phòng ngủ lấy khăn quàng cổ, chuẩn bị đem đi đưa cho Tả Nhất — dựa theo giao hẹn, hắn đang đợi ở sân bóng rổ.
Ai ngờ cầm khăn quàng cổ mới từ ký túc xá đi ra, Chu Tráng Tráng cư nhiên nhìn thấy một người đứng phía trước rặng cây.
Thân hình cao lớn, khí chất hiên ngang, khuôn mặt mang theo dã tính tuấn mỹ, khóe miệng nhếch lên đẹp làm sao, một đôi mắt đen sáng rực đang nhìn mình.
Không phải Thường Hoằng thì là ai?
Chu Tráng Tráng nhất thời sửng sờ tại chỗ, sợ bản thân bởi vì tưởng niệm quá độ mà tạo thành ảo giác.
Nhưng Thường Hoằng lại đi tới, trực tiếp nhéo đôi má của nàng: “Thế nào, không nhận ra à?”
“Anh sao … hôm nay đâu phải cuối tuần.” Chu Tráng Tráng liều mạng dụi mắt, còn lo chỉ là ảo giác.
“Nghỉ phép một tháng.” Thường Hoằng lời ít mà ý nhiều, tiếp theo ôm nàng vào trong ngực: “Có thể bên cạnh em nguyên một tháng.”
Chu Tráng Tráng ngửi thấy loại hương vị hormone nam tính trên người hắn, nội tâm bỗng trở nên mềm mại êm ái.
Nhưng mới vừa êm ái không bao lâu, điện thoại Tả Nhất gọi đến.
Chu Tráng Tráng nhất thời kinh hãi — mém chút nữa đã quên mất vụ này, vội vàng lén lấy điện thoại tắt sang im lặng, trong đầu lại nhanh chóng động não nghĩ nên làm thế nào tống cổ Tả Nhất đi.
“Ơ, trên tay em cầm gì vậy?” Thường Hoằng vươn tay định lấy cái túi đựng khăn quàng cổ trong tay Chu Tráng Tráng.
Chu Tráng Tráng lập tức giật lại, nói qua loa: “Đồ của người khác, đừng xem loạn. . . . . . Đúng rồi, anh đến phòng ngủ chờ em trước đi, em đi gặp thầy hướng dẫn hỏi chút chuyện, sẽ trở lại ngay thôi.”
Nói xong đẩy Thường Hoằng về hướng phòng ngủ rồi liền hoạt động hai chân bắt đầu hướng cổng trường chạy, dọc theo đường đi vô số tro bụi bay tung toé.
Tới điểm hẹn, đầu đổ đầy mồ hôi, Chu Tráng Tráng không khỏi cảm khái: con mẹ nó, nghĩ đến những kẻ một chân đứng hai thuyền thật đúng là thể lực quá cừ khôi a.
Cho dù chạy trối chết, nhưng lúc này Tả Nhất vẫn như cũ không có kiên nhẫn chờ đợi, đôi mày kiếm xinh đẹp như chim ưng giương cánh, chứa đầy sinh khí: “Chu Tráng Tráng, em cư nhiên dám tắt cuộc gọi của anh!”
Chu Tráng Tráng không rảnh giải thích với hắn, vội vàng đem khăn quàng cổ đưa cho hắn, duỗi tay còn lại ra, nói: “Tiền trao cháo múc, băng video ta cần đâu?”
Tả Nhất lôi khăn quàng cổ ra xem xét, ánh mắt dịu lại nhưng nói tiếp: “Đi, hôm nay theo anh ra ngoài hẹn hò, anh sẽ cho em.”
“Ngươi đùa bỡn ta hả?” Lông mày Chu Tráng Tráng cũng bay lên: “K