Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
nh lại ghé sát tai cô, nhỏ giọng oán trách: "Thả lỏng ra, để anh vào".
Dường như để khiến cô thả lỏng, bàn tay anh chậm rãi lần xuống, xoa nhẹ lên một điểm mẫn cảm nào đó.
Dường như có một tia sáng xẹt qua trong đầu Cố Thắng Nam, cô run rẩy kêu lên.
"A..."
Cố Thắng Nam định che miệng lại nhưng đã không kịp, rõ ràng Vivian đã đoán ra tình hình bên này nên cũng không nói gì. Cố Thắng Nam khóc không ra nước mắt, cơn sóng này còn chưa đi qua, cô đã nghiến răng nghiến lợi quay đầu lại, hung tợn trợn mắt nhìn Lộ Tấn.
Nhưng bây giờ ngay cả ánh mắt cô cũng trở nên yếu ớt vô lực, Lộ Tấn không hề cảm thấy cô đang trợn mắt đe dọa mình mà lại cho rằng cô đang mời gọi, vì vậy anh lại đẩy nhanh tốc độ.
Sự dịu dàng đã biến thành cuồng nhiệt, Cố Thắng Nam luống cuống tóm chặt gối, điện thoại rơi xuống bên cạnh gối, rung bần bật theo nhịp rung của giường.
Vivian bên kia điện thoại yên lặng một hồi rồi hỏi rất ý nhị: "Lộ Tấn về rồi à?"
Đáng tiếc là lúc này Cố Thắng Nam đang vất vả che miệng, cảm nhận cơn sóng đang đẩy cô lên đỉnh, đương nhiên không có ai rảnh rỗi để trả lời câu hỏi này của Vivian.
Khi Cố Thắng Nam nhớ tới cuộc gọi này thì đã là chuyện nửa tiếng sau đó.
Kể cả ngón tay cô cũng đã mềm yếu vô lực, điện thoại rơi xuống cạnh giường, cô vất vả lắm mới run run nhặt điện thoại lên. Lúc này, người nào đó phía sau chợt đưa tay đến nắm cổ tay cô: "Anh bế em vào tắm rửa nhé?"
Bây giờ cả người cô ướt đẫm mồ hôi, quả thật rất cần tắm rửa, nhưng...
Cố Thắng Nam rất sợ khi vào tắm anh lại hóa sói nên vội xua tay từ chối, Lộ Tấn cũng không gượng ép, xoa xoa đầu cô rồi thoải mái bước xuống giường.
Cố Thắng Nam xoa cái lưng đau nhức, nhìn điện thoại di động. Vivian đã chấm dứt cuộc gọi từ lâu. Bị tên bạn thân nghe thấy tiếng rên rỉ của mình, bây giờ hồi tưởng lại, Cố Thắng Nam quả thật chỉ muốn chết cho đỡ xấu hổ.
Cố Thắng Nam khoác áo lên, ngồi xuống đầu giường, ngẩng đầu nhìn anh rất lâu. Thấy anh vẫn ngồi bên giường gần cô không hề nhúc nhích, dường như rất bi thương, Cố Thắng Nam không nhịn được khẽ huých: "Anh không sao chứ?"
Lộ Tấn dường như bừng tỉnh, quay lại nhìn cô, do dự một lát rồi cuối cùng cũng nói: "Ông ấy... bắt đầu di căn rồi".
"..."
"..."
"Anh nói là... Lộ Minh Đình?" Cố Thắng Nam phát hiện giọng mình cũng trở nên chua chát.
Lộ Tấn gật đầu rất khẽ.
Cố Thắng Nam thấy lòng mình trĩu nặng.
Trong lúc cô không biết có nên hỏi tiếp hay không, Lộ Tấn lại lạnh nhạt buông một câu: "Ông ấy biết anh đã về nên đẩy thời gian đọc di chúc lên sớm hơn, ngày mai".
Cố Thắng Nam không dám tin: "Ông ấy để anh và... mấy người nhà họ Lộ đó cùng nghe di chúc?"
Anh gật đầu, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu Cố Thắng Nam chính là vẻ mặt khinh thường của Lộ phu nhân khi bà ta lên án Lộ Tấn nhòm ngó di sản của nhà họ Lộ.
Sự coi thường hầu như có thể ngầm vào tận xương tủy đó còn làm người ta thương tổn hơn bất cứ tác động vật lí nào...
"Anh sẽ không đi chứ?"
"Anh vốn không muốn đi nghe di chúc, nhưng..." Anh do dự, muốn nói lại dừng.
Cố Thắng Nam lặng lẽ chờ đợi, đợi để được biết nguyên nhân anh do dự như vậy: "Nếu mai không đến, rất có thể lần sau anh nhìn thấy ông ấy chính là trong lễ tang của ông ấy".
"..."
Cố Thắng Nam cắn môi, đi đến bên cạnh anh, nắm lấy tay anh. Vừa mới đây, hai người bọn họ vẫn vui vẻ như vậy, anh vẫn cuồng nhiệt, nóng bỏng như vậy. Nhưng bây giờ, Cố Thắng Nam đang nắm một bàn tay lạnh buốt, bây giờ đến lúc cô sưởi ấm cho anh...
"Em đi cùng anh!"
***
Hôm sau, để đi cùng Lộ Tấn đến bệnh viện, Cố Thắng Nam chỉ có thể gọi cho giám đốc bộ phận ăn uống để xin nghỉ.
Nơm nớp lo sợ gọi điện cho giám đốc, giám đốc hết sức không vui: "Năm nay cô đã nghỉ hết phép rồi, tôi không có cách nào duyệt cho cô nghỉ được. Cô tự gọi điện thoại xin phép Tổng giám đốc Trình đi!" Nói xong ông ta lập tức dập máy.
Cố Thắng Nam nghe tiếng tút tút vang lên trong điện thoại. Cô do dự chốc lát rồi ngước mắt nhìn Lộ Tấn. Anh mặc âu phục chỉnh tề, đang ngồi bắt chéo hai chân trên ghế trước mặt cô, tay cầm điện thoại, nhìn có vẻ nhàn nhã nhưng thực ra đang rất muộn phiền. Sáng nay cô tỉnh dậy đã thấy anh ngồi như vậy, có lẽ cả đêm anh đều không ngủ.
Cố Thắng Nam đành cắn răng gọi điện thoại đến văn phòng Tổng giám đốc.
Thư kí của Tổng giám đốc Trình nghe máy: "A lô! Văn phòng Tổng giám đốc đang nghe!"
"Chào chị, tôi là Cố Thắng Nam ở bộ phận ăn uống. Tôi muốn gặp Tổng giám đốc Trình để..."
Cố Thắng Nam còn chưa nói ra hai chữ "xin nghỉ" thì thư kí đã báo cho cô một tin dữ: "Xin lỗi, hôm nay Tổng giám đốc Trình không đi làm".
Trình Tử Khiêm cuồng công việc mà cũng có lúc bỏ việc? Cố Thắng Nam thật sự không ngờ được, cô suy ngẫm một lát: "Vậy... Chị có thể điền một tờ đơn xin phép rồi đặt lên bàn Tổng giám đốc Trình giúp tôi không?"
Thư kí rất dễ tính, lập tức nhận lời giúp cô viết đơn xin nghỉ và đưa vào phòng làm việc của Tổng giám đốc: "Tôi đặt đơn của cô