Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

ặt đang ở ngay trước mắt mình...
Khuôn mặt gã bác sĩ chết tiệt đó.
Sau khi đối mặt chừng nửa giây, Chung Tử Nham ngước mắt nhìn về phía Cố Thắng Nam, nói: "Anh ta tỉnh rồi."
Cố Thắng Nam sửng sốt, sau đó lập tức đứng dậy, đến gần anh ta. Một giây sau, anh ta lại nhìn thấy gương mặt ngay trước mắt mình đã biến từ gã bác sĩ thành Cố Thắng Nam.
Lộ Tấn thoáng cái đã tỉnh hẳn.
Anh ta ngồi bật dậy, lúc này mới phát hiện mình đang nằm trên hai chiếc ghế băng ghép lại, và ba người họ thì đang ở ngoài hành lang phòng ăn. Gã bác sĩ chết tiệt vốn đang đứng bên đầu ghế phía đầu Lộ Tấn, lúc này đã đút hai tay vào túi quần, lặng lẽ lui lại nửa bước, nhường chỗ cho Cố Thắng Nam. Cố Thắng Nam vốn ngồi ở đầu ghế dưới chân Lộ Tấn, lúc này đang sốt ruột ngồi trước mặt anh ta, hai tay nâng mặt anh ta lên xem xét: "Anh không sao chứ?"
Lộ Tấn đứng lên, không nói một lời.
Cố Thắng Nam lặng lẽ ngẫm nghĩ: Nhìn anh ấy bây giờ sao cứ có vẻ như bị ngã đến chập IC thế? Cố Thắng Nam lo lắng, đang định mở miệng nói chuyện lại thấy ánh mắt anh ta quét qua người mình và bác sĩ Chung rất bình tĩnh rồi lập tức nhìn xuống chân, hoàn toàn không đếm xỉa gì đến hai người bọn họ, không nói một lời, xoay người rời khỏi hành lang.
Nhìn Lộ Tấn hai tay đút túi quần, kiêu ngạo nâng cằm, vẻ mặt lạnh lùng đi qua trước mặt cô và bác sĩ Chung, cuối cùng chỉ để lại một bóng lưng coi thường, Cố Thắng Nam thầm nghĩ: Thôi rồi, chắc chắn anh ấy giận rồi...
Cứ thế, Lộ Tấn mang vẻ lạnh lùng "người lạ chớ đến gần", không nhanh không chậm đi ngang hành lang, qua chỗ rẽ, nhân viên quán ăn gặp anh ta đều lặng lẽ lui lại tránh đường. Tuy nhiên chỉ nháy mắt sau khi thoát khỏi hai ánh mắt nhìn theo sau lưng, lớp ngụy trang cao ngạo, lạnh lùng đó đã lập tức sụp đổ. Lộ Tấn nnhanh chóng chui vào một góc, ảo não đá bờ tường, chỉ hận bức tường trước mặt không thể nuốt trọn cả người mình vào: Lộ Tấn ơi Lộ Tấn! Ngươi mất mặt quá! Mất mặt quá! Mất mặt quá quá quá quá!
Đến tận lúc nghe thấy có tiếng giày cao gót chạy đến, Lộ Tấn mới đột nhiên dừng lại.
Chủ nhân của đôi giày cao gót này chẳng lẽ chính là...
Nghĩ đến điều này, Lộ Tấn lập tức dừng hành động quyền đầm cước đá bờ tường, vỗ vỗ mặt, khôi phục vẻ thờ ơ, kéo cổ áo sơ mi, lấy lại vẻ lạnh nhạt, đứng thẳng người, lại đút tay vào túi quần...
Cứ thế, Lộ Tấn khởi động mô hình "cao quý, băng lạnh" với tốc độ nhanh nhất. Một giây sau, anh ta đã nhìn thấy Cố Thắng Nam đuổi theo đến chỗ rẽ, dáo dác nhìn khắp nơi tìm bóng dáng anh ta.
Hai người nhanh chóng bốn mắt nhìn nhau.
Cố Thắng Nam thấy anh ta lạnh lùng đứng ở đó, khuôn mặt hiện rõ vẻ không vui. Cô cắn môi, lấy hết dũng khí đến gần anh ta: "Hết giận chưa?"
"..."
Sự yên lặng của anh ta là câu trả lời rõ ràng nhất: "Anh vẫn còn đang giận lắm!"
Xưa nay, Cố Thắng Nam chưa từng phải dỗ dành ai, lần này cho dù đã vắt hết óc cũng không nghĩ ra phải dỗ anh ta như thế nào, chỉ biết đứng đó nhìn anh ta chằm chằm.
Ánh mắt giao nhau một hồi, Lộ Tấn phát hiện vẻ hối lỗi trong mắt cô, rốt cuộc mặt mày cũng dịu bớt. Nhưng anh ta vẫn không nói một lời, quay đầu bước ra cửa quán ăn. Đi được hai bước, thấy cô khoong hề bối rối đi theo, Lộ Tấn dừng chân, quay lại lườm cô. "Xem ra em và hắn trò chuyện vui vẻ đến mức không muốn về nữa rồi."
Cố Thắng Nam vội cãi lại: "Em chỉ trò chuyện vài câu mà thôi."
"Trò truyện vài câu mà thôi?" Hai chữ "mà thôi" được Lộ Tấn nói rất rõ, lại cố ý nói thật chậm, tỏ ý rất khinh thường gã bác sĩ đó: "Lúc anh ngất xỉu cũng có thể nghe thấy tiếng em cười khanh khách."
Cố Thắng Nam chột dạ, vội đuổi theo.
Nhưng anh ta lại không đi, ánh mắt nhìn môi cô chằm chằm đầy ẩn ý mấy giây rồi mới ngước lên nhìn vào mắt cô, nói rõ ràng từng tiếng: "Anh ghen rồi!"
Cố Thắng Nam sững sờ.
Sau đó, cô đã bị hôn thật mạnh.
Cố Thắng Nam giật mình, sau khi phản ứng lại liền trợn mắt nhìn gương mặt anh ta gần trong gang tấc, bốn chữ to nện thẳng xuống đầu: "Giữa chốn đông người!"
Cô đẩy anh ta ra: "Này, anh đừng..."
Không nói còn đỡ, vừa mở miệng nói, lưỡi anh ta đã thừa cơ tấn công vào khoang miệng cô, lập tức chuyển thành một nụ hôn nóng bóng kiểu Pháp... Không, đâu chỉ là nóng bỏng, quả thật là một nụ hôn dốc hết tình này... Cho dù đã nghe thấy tiếng bước chân đang tới gần nhưng Cố Thắng Nam cũng bất lực, chỉ còn cách nói lúng búng dưới môi người nào đó: "Có người đang nhìn..."
Lộ Tấn vẫn không ngừng hôn, tiện tay cầm lấy quyển thực đơn trên bàn bên cạnh che mặt hai người rồi tiếp tục nụ hôn trừng phạt này.
Cuối cùng anh ta cũng hài lòng.
Lộ Tấn nhìn đôi môi hơi sưng đỏ của cô, gật đầu hài lòng: "Đi thôi!"
Cố Thắng Nam hơi thiếu ô xi vì hôn quá lâu, lật đật đi theo anh ta ra cửa quán ăn. Nhưng anh ta đi mấy bước, lại cảm thấy không hài lòng. Thấy anh ta dừng chân lần thứ hai, Cố Thắng Nam lập tức hoảng sợ rụt cổ hỏi: "Lại có chuyện gì nữa?"
Lần này sẽ không bị hôn nữa chứ? Cố Thắng Nam ngẩng đầu nhìn quanh, chỉ thấy hai, ba nhân viên phục vụ đang đứng một chỗ, nhìn về phía hai người bọn