Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
hung ác ôm hôn, cũng không còn để ý cô ta đòi cởi quần áo cô ta hay quần áo chính mình nữa.
Nhưng đúng lúc anh ta sắp sa lầy thì bảo vệ trực đêm đến tuần tra, anh ta lập tức tỉnh lại, kéo cô ta giấu dưới bàn làm việc, đợi bảo vệ đi rồi mới kéo cô ta ra ngoài.
Còn áo lót của cô ta...
Chắc lúc đó đã rơi xuống gầm bàn làm việc của anh ta rồi.
Vừa nghĩ đến đây, sắc mặt Trình Tử Khiêm chợt trắng bệch. Ngộ nhỡ hôm nay có người vào văn phòng anh ta, phát hiện một chiếc áo lót nữ, vậy thì hình tượng Tống giám đốc khách sạn Tử Kinh oai phong, lẫm liệt đã hoàn toàn... đổ sụp.
"Shit!"
Lần đầu tiên trong đời, Trình Tử Khiêm chửi bậy mất kiểm soát như vậy.
Lộ Tấn không hề ở lại thành phố B lâu hơn vì chuyện di chúc, sau ba ngày nghỉ theo đúng lịch trình, anh ta lại bay về Thượng Hải.
Kết quả ngày nghỉ tiếp theo, Cố Thắng Nam lại quay về với tam giác sắt cùng Từ Chiêu Đệ và Vivian.
Ba người cùng đi xem phim, ngồi trong phòng chiếu VIP, Từ Chiêu Đệ lại không xem màn chiếu mà chỉ nhìn Cố Thắng Nam, liên tiếp nhướng mày đầy ẩn ý với cô: "Bạn nhìn lại mình đi, mặt mày hồng hào thế kia, có phải ba ngày không hề bước xuống giường không?"
Cố Thắng Nam vội đẩy mặt Từ Chiêu Đệ quay đi, bảo cô ấy xem phim, đừng nhìn cô nữa: "Ở đây tối như vậy mà bạn vẫn thấy rõ sắc mặt tớ à?"
Từ Chiêu Đệ thích thú chêu chọc: "Có gì đâu mà xấu hổ, yêu xa chính là như vậy, ba ngày đó có thể không xuống giường thì đừng xuống, dù sao bạn cũng chỉ ăn no được lần này rồi lại phải nhịn đói một tháng."
Vivian ngồi bên cạnh, dù hai mắt nhìn chằm chằm vào màn chiếu nhưng lại nghe nội dung hai người nói chuyện không sót chữ nào, kịp thời buông một câu với Từ Chiêu Đệ: "Bạn cho rằng ai cũng đói khát giống bạn à?"
"Tớ đói khát?" Từ Chiêu Đệ lập tức thay đổi mục tiêu, buông tha Cố Thắng Nam, chuyển sang tấn công Vivian: "Thế người nào đi xem phim với bạn khuê mật còn phải mang cả bạn trai đi theo nhỉ?"
Hiển nhiên Từ Chiêu Đệ nói là Liêu Trạch Nam đang ngồi bên kia Vivian. Liêu Trạch Nam không nói gì chỉ mỉm cười nhìn Vivian.
Vẫn là Cố Thắng Nam thức thời nhất, cô ghé sát vào tai Từ Chiêu Đệ, nhỏ giọng nhắc nhở: "Vé xem phim buổi chiếu hôm bay là Liêu Trạch Nam tặng chúng ta đấy, hơn nữa còn là phòng chiếu VIP. Bạn đừng mắng anh ta, tớ muốn sau này vẫn được xem phim miễn phí nữa."
Thực ra Từ Chiêu Đệ cũng chỉ nói vậy chứ cô và Cố Thắng Nam đều hiểu rõ, đến nay Vivian vẫn còn ở nhà Cố Thắng Nam là vì hắn mà chuyển ra khỏi nhà Cố Thắng Nam, Liêu Trạch Nam nhất định sẽ yêu cầu sống chung. Hiển nhiên Vivian còn chưa nghĩ đến chuyện sống chung sớm như vậy. Mặc dù Cố Thắng Nam đều không rõ Liêu Trạch Nam rốt cuộc đã làm gì khiến Vivian không có cảm giác an toàn như thế, nhưng giờ anh ta quả thật đáng được thông cảm. Chỉ có chen chân vào tam giác sắt này, hắn mới có thể có chút thời gian ở bên Vivian.
Nhưng...
Cho dù đáng thông cảm, những việc gã Liêu Trạch Nam này liên tiếp thể hiện tình cảm trước mặt một nữ thanh niên độc thân lớn tuổi như Từ Chiêu Đệ vẫn làm cô rất khó chịu!
Chẳng hạn như bây giờ...
"Lát nữa xem phim xong, em muốn đi đâu?" Liêu Trạch Nam ghé sát vào tai Vivian, thấp giọng hỏi.
"Đâu chả được."
"Đâu chả được? Vậy... nhà anh nhé!" Liêu Trạch Nam cười hơi suồng sã.
Chẳng lẽ bọn hắn không tình cảm thì sẽ chết sớm chắc? Từ Chiêu Đệ lặng lẽ phớt lờ cảnh hai người này liếc mắt đưa tình, lặng lẽ cắn ống hút, lặng lẽ bực bội, nên đương nhiên cũng không nhìn thấy Cố Thắng Nam bên cạnh mình cũng lặng lẽ cầm đồ uống lên, cắn ống hút...
Thực ra, hành vi mờ ám đó đã thực sự kích thích Cố Thắng Nam?
Thời gian cứ lặng lẽ trôi, thấm thoắt đã qua ba mươi ngày.
Từ Chiêu Đệ gọi điện cho Cố Thắng Nam định hủy buổi tụ tập đã hẹn trước vào cuối tuần này. Lúc này, Cố Thắng Nam vừa nói chuyện với Lộ Tấn xong, đang chuẩn bị đi ngủ.
Bóng đêm ngoài cửa sổ rất đặc, thời tiết nhanh chóng chuyển lạnh, cửa kính bám một lớp hơi nước dày. Cố Thắng Nam vừa suy nghĩ miên man không biết thời tiết bên Thượng Hải có xấu như bên này không, vừa nghe Từ Chiêu Đệ than thở: "Vừa rồi gọi điện thoại cho bạn mà thấy báo máy bận, thế nào, lại nấu cháo điện thoại với người đàn ông của bạn à?"
"Đúng thế!" Cố Thắng Nam vừa nói vừa lật chăn, định chui vào chăn nằm trên giường tiếp tục trờ chuyện với Từ Chiêu Đệ nhưng lại phát hiện Vượng Tài đã chui vào ngủ trên giường cô từ lúc nào. Cố Thắng Nam đã quen với hành vi chiếm chỗ này của nó, đành chuyển sang ngồi trên chiếc ghế cuối giường.
Từ Chiêu Đệ bội phục, chỉ thiếu nước quỳ rạp xuống đất trước cô bạn tốt đang duy trì tình yêu xa cách này của mình: "Bây giờ hai người chỉ sống nhờ gọi điện thoại thôi à? Đúng là bạn chịu đựng cô đơn giỏi thật đấy."
Không biết vì sao Từ Chiêu Đệ lại nghẹn lời, ầm ờ một hồi rồi mới đáp: "Ờ, đúng thế!"
Cố Thắng Nam không khỏi cảm thấy cô độc: Có nghĩa cuối tuần này cô lại chỉ có một mình. Nhưng nghĩ lại, có lẽ cuối tuần cô có thể lên mạng mua mấy bộ đồ hầu gái...