XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2356 lượt.

khi chụp ảnh trong phòng tắm bùn ánh đèn u ám cũng chẳng ra gì, có điều người phụ nữ trong ảnh nhìn vẫn tương đối rõ, tóc ngắn, gương mặt khá trẻ không nhìn ra tuổi tác, hầu như những ai biết cô đều có thể ngay lập tức nhận ra.
Lão Tiêu hai tay run rẩy trả lời tin nhắn trên weibo của Tiêu Vũ: “Tôi không biết cô ta”. Sau đó điện thoại di động bị người khác lấy mất.
“Bao nhiêu tiền?”. Trịnh Đạc nghịch điện thoại của lão Tiêu.
Hình như là nói xong mới phát hiện giọng mình quá gay gắt, Lâm Phương xấu hổ cười cười với Tiêu Vũ: “Xin lỗi…”.
“Không sao. Cấp dưới làm việc tồi quá à?”. Tiêu Vũ thầm vui mừng vì mình không cần phải điều hành công ty kiếm tiền.
“Ôi… Nói ra không sợ bị chê cười, nhà tôi làm ăn không lớn, chỉ là gia công hàng hóa thông thường thôi, nhưng bố tôi lại để một đám họ hàng đến phá hoại, bây giờ thị trường lại tương đối tiêu điều, tôi từ Mỹ về phải ôm một mớ rắc rối này, chỉ riêng việc đuổi cổ đám họ hàng đó đã mệt lắm rồi. Vừa rồi người bị đuổi chính là anh họ tôi… Ôi… Thật sự không muốn về nhà…”.
Chắc chắn là làm ăn không lớn, làm ăn lớn thì Tiêu Vũ đã biết cô ta. Có điều lời Lâm Phương nói lại nhắc nhở Tiêu Vũ, Thời Tất Thành làm tổng giám đốc lâu như vậy, việc làm ăn của nhà họ Vương có hơn nửa nằm trong tay hắn, cả ngày hắn chỉ biết ăn chơi tiêu tiền như nước… Tài sản của nhà họ Vương chính là của Vương Đông Quân, nếu như bị họ Thời phá hoại hết thì còn gì nữa chứ?
Xem ra cô ta phải nhắc nhở Vương Hữu Tài một chút, cho dù bị ốm cũng không thể bỏ mặc việc làm ăn trong nhà. Còn Vương An Ni, dù Thời Tất Thành đã nhận lời giết cô ta, nhưng nếu cô ta cứ ở Macao thì hắn cũng không giết được…
Tiêu Vũ nằm xuống bồn tắm bùn, trầm tư suy tính kế hoạch của mình, ngay cả khi Lâm Phương đứng dậy tạm biệt để về trước, cô ta cũng không quá quan tâm, Lâm Phương chẳng qua cũng chỉ là một người qua đường mà thôi.
Lúc Trịnh Đạc đến đón Lâm Gia Mộc, gương mặt cô không trang điểm nhưng do vừa trải qua nguyên một chu trình chăm sóc nên toàn thân vẫn như tỏa sáng. Cô ngồi uể oải trên ghế lái phụ như một con mèo ăn no lười nhát.
“Lão Tiêu quả nhiên đã có ý đồ khác”. Trịnh Đạc ho một tiếng, chuyển đề tài sang vấn đề công việc.
“Hắn trước giờ vẫn thế, vừa thiển cận vừa tham lam vô độ”, Lâm Gia Mộc nói. Không phải lão Tiêu bắt chẹt Tiêu Vũ sẽ gây ra thiệt hại gì đối với bọn họ, nhưng cục diện hiện nay đã đủ rắc rồi rồi, nếu còn để lão Tiêu bắt chẹt sách nhiễu Tiêu Vũ thì chuyện này sẽ càng khó làm hơn. Ai biết lão Tiêu có bắt Tiêu Vũ phải trả tiền thêm một, hay thậm chí hai, ba lần nữa không?
“Chuyện em định làm đã làm được chưa?”.
“Em chỉ nhắc nhở Tiêu Vũ một chút để cô ta đẩy nhanh tốc độ hơn thôi. Cho dù vụ này kiếm dược rất nhiều nhưng thời gian thực hiện cũng quá dài rồi”.
“Ờ”. Trịnh Đạc gật đầu: “Có muốn đi uống trà chiều không?”.
“Về quán trà Phượng Hoàng là được”.
Nếu như hai chuyện bằng chứng không dễ tới tay bị người khác đoạt mất và mẹ bị ngã phải nhập viện còn chưa đủ đả kích Thời Tất Thành thì một cọng rơm cuối cùng cũng đè sụp hắn. Đó là khi bước vào cửa công ty, hắn thấy vẻ mặt các nhân viên trong công ty đều rất lạ, trợ lý của hắn nói, ông bố vợ đang ở nhà dưỡng bệnh lại đi cùng với “mẹ vợ” đến công ty, hai người này đang chờ hắn trong văn phòng. Hắn biết trước Tiêu Vũ sẽ không bỏ qua cho hắn, nhưng không ngờ cô ta lại tới nhanh như vậy, thậm chí không cho hắn cả cơ hội để thở.
Trình độ văn hóa của Vương Hữu Tài không cao, tổng cộng thời gian ngồi trong lớp học chỉ được khoảng tám năm. Ông ta bỏ học từ lúc đang học lớp tám, tất cả tri thức học được ở trường bây giờ đã quên sạch, chỉ trừ khả năng tính nhẩm nhanh hơn những người khác rất nhiều.
Nhưng một người văn hóa thấp như vậy lại có khứu giác cực kỳ nhạy bén đối với tiền tài, lại thêm bản năng mách bảo phải quản lý công ty thế nào cho tốt. Mấy năm nay ông ta vừa làm vừa học hỏi, không những điều hành công tu phát triển tốt mà còn rất giỏi sử dụng nhân tài. Một giám đốc văn hóa cấp hai lại tập hợp được một đám nhân tài xung quanh, xây dựng được một bộ máy quản lý điều hành công ty tương đối xuôi chèo mát mái. Kể cả khi ông ta bị đột quỵ thì cả công ty cũng vẫn vận hành ổn thỏa, thậm chí còn phát triển tốt đẹp dưới sự điều hành của Thời Tất Thành… Nếu như hắn không có lòng dạ khác…
Thời Tất Thành đương nhiên có lòng dạ khác, hắn muốn đổi cả công ty thành họ Thời, hắn thấy hệ thống quản lý tuy có hiệu quả nhưng “lỗi thời” của Vương Hữu Tài cực kỳ không vừa mắt. Hắn trẻ tuổi, hắn được đào tạo bài bản, hắn cần một công ty tốt hơn, thấm chí hắn còn muốn đưa công ty ra niêm yết trên thị trường chứng khoán.
Hắn có tư duy cấp tiến như vậy, đương nhiên sẽ gặp phải lực cản không nhỏ. Mặc dù Thời Tất Thành không dám khai trừ những người ngăn cản hắn, nhưng hắn vẫn đủ sức cô lập tất cả những người này.
Càng không cần phải nói đến những khoản chi rất lớn của hắn, tiền lương đối với hắn là không hề đáng kể, khi bố vợ vẫn còn trong trạng thái nửa về hưu thì hắn tiêu tiền vẫn còn có chút bận tâm, nhưng