Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342462

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2462 lượt.

u thương và bảo vệ em gái quá mức.
biết sơ sơ về giá nhà các nơi. Thành phố A dù không so được với Bắc Kinh, Thượng Hải hay Quảng Châu nhưng cũng là một thành phố ven biển rất phát triển, giá nhà và giá tiền thuê nhà cũng không thấp. Nhà của Uông Tư Điềm lại không phải loại phòng trọ đơn lẻ mà là một căn hộ chung cư chuẩn mực, thoạt nhìn nội thất cũng rất mới. Mình thuê được chỗ ở tốt như vậy với giá tám trăm tệ một tháng quả thật là rất may mắn. Càng không cần phải nói nhân viên thu ngân bình thường nhận lương hai ngàn là cao lắm rồi, mình lại tìm được công việc lương ba ngàn chưa tính thưởng, mặc dù không được nghỉ cuối tuần nhưng thời gian làm việc cũng không nhiều. Cô ta không đến nỗi ngốc, lúc phỏng vấn người ta chỉ hỏi mấy vấn đề đơn giản, hiển nhiên là vì nể mặt Lâm Gia Mộc.
Nghĩ tới đây, cô ta lại thoáng nhìn Lâm Gia Mộc và Uông Tư Điềm đang ngồi trước máy tính trong phòng làm việc không biết đang làm gì, khẽ hỏi: “Anh Trịnh, chị Lâm là chị dâu à?”.
Trịnh Đạc cười: “Hy vọng là thế”.
Bạch Hân Di chợt thấy lòng chùng xuống, đầu lưỡi không biết là đắng, là chua hay là chát: “Anh Trịnh nhất định phải theo đuổi được chị dâu đấy”.
“Anh vẫn đang cố gắng”. Trịnh Đạc kiềm chế cảm giác muốn đưa tay xoa đầu Bạch Hân Di. Trịnh Lâm thích buộc tóc đuôi ngựa, mỗi lần nhìn thấy Trịnh Đạc luôn không nhịn được xoa rối tóc cô bé, cô bé tức giận hét lên đi mách mẹ.
Lâm Gia Mộc ngẩng đầu nhìn hai người họ ngồi nói chuyện trên sofa. Ánh mắt Trịnh Đạc nhìn Bạch Hân Di trìu mến, trong mắt Bạch Hân Di tràn ngập sự sùng bái. Lâm Gia Mộc cúi xuống, chỉ màn hình máy tính: “Phóng đại chỗ này lên”.
Uông Tư Điềm cũng ngẩng đầu thoáng nhìn rồi lại cúi xuống. Anh Trịnh với Bạch Hân Di nói chuyện nhìn thì rất bình thường nhưng lại có cảm giác không bình thường cho lắm. Cô ta nhìn trộm Lâm Gia Mộc, thấy vẻ mặt Lâm Gia Mộc vẫn như thường, liền phóng đại một góc màn hình theo lời Lâm Gia Mộc: “Chỉ có thể phóng đại đến mức này, nếu to hơn thì sẽ vỡ hình”.
“Thế này được rồi. Nói với khách hàng chồng bà ta không đi công tác mà đang ở thành phố A, có lẽ ở khu vực đường X. Mặc dù khách sạn này nằm trong một chuỗi khách sạn ở thành phố A, nhưng một góc biển hiệu phản chiếu một màn hình quảng cáo. Đoạn phim tuyên truyền chán ngắt về thành phố đó chỉ được phát trên màn hình quảng cáo ở phố X.
“Ok”. Uông Tư Điềm gửi cả ảnh gốc và ảnh phóng đại qua QQ, chẳng bao lâu sau đã nhận được hồi âm. Hiển nhiên đối phương rất tức giận, một người đàn ông sắp gặp phiền phức lớn.
Làm xong việc bên này, Lâm Gia Mộc đi ra khỏi phòng làm việc, đặt tay lên vai Bạch Hân Di: “Hân Di, ngày mai em phải đi làm rồi. Nghe Tư Điềm nói em còn chưa mua chăn gối và đồ dùng hằng ngày à? Đi nào, chị dẫn em đi mua”.
“Vâng, vâng!”, Bạch Hân Di cảm thấy hơi líu lưỡi. Từ khi rời khỏi trường, Lâm Gia Mộc là người tốt nhất với mình, vậy mà mình lại có ảo tưởng với anh Trịnh, thật là có lỗi với chị ấy: “Chị Lâm, chị không cần làm việc à? Chị đã đi với em cả ngày rồi”.
“Việc cần làm hôm nay đã làm xong rồi”.
“Thế Tư Điềm và anh Trịnh có đi cùng không?”.
“Trịnh Đạc ghét nhất là đi mua sắm, để anh ấy ở nhà trông nhà. Buổi tối bảo anh ấy mời chúng ta và cả nhà cảnh sát Lưu ăn thịt nướng, đi mua xong chúng ta đến chỗ anh ấy luôn”.
“Vâng”.
Lâm Gia Mộc có thể nói là có người quen khắp thành phố A. Cô đưa Bạch Hân Di và Uông Tư Điềm đến một cửa hàng quen, để hai cô gái chọn đồ, còn mình ngồi bên cạnh lên mạng. Đột nhiên nghe thấy Bạch Hân Di hét lên một tiếng, Lâm Gia Mộc ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người đàn ông ngã gục xuống đất không bò dậy được.
“Chuyện gì thế?”.
“Kẻ trộm”. Uông Tư Điềm nói xong lại đá một phát nữa: “Chân tay lành lặn làm cái gì mà chả được, nếu lười quá thì chặt tay đi ăn xin cũng còn tốt hơn làm cái trò móc túi. Cái loại như mày sớm muộn gì cũng có ngày vào tù, hoa cúc bị thông thành hoa hướng dương”.
Cú thứ nhất Uông Tư Điềm đá vào hạ bộ hắn, cú thứ hai đá thẳng vào mặt. Tên trộm mặt be bét máu nằm dưới đất, không ngừng kêu đau. Mọi người bu đến xem, không ngờ một cô bé yểu điệu như Uông Tư Điềm lại nói năng không kiêng nể gì như vậy, tất cả đều cười ồ lên.
Một lát sau bảo vệ cửa hàng đến, tìm ra bảy, tám chiếc ví trên người hắn, dẫn hắn tới phòng bảo vệ tra hỏi.
“Hân Di, tại sao chị biết hắn là kẻ trộm?”, Uông Tư Điềm hỏi Bạch Hân Di.
Bạch Hân Di lắc đầu, một hồi lâu không nói gì. Cô ta căn bản không biết hắn là kẻ trộm, chỉ là lúc cô ta chọn chăn bông thì cảm thấy có một người đàn ông xuất hiện sau lưng mình. Cô ta tưởng là Từ Dương, hoảng sợ hét lên một tiếng, không ngờ còn chưa nhìn kỹ thì Uông Tư Điềm đã tung chân đá rồi: “Nhỡ đâu… đá nhầm người ta thì làm thế nào?”.
“Ha ha, người có mùi người, trộm có mùi trộm. Ở trong trại quản giáo một thời gian dài, ai là trộm, ai lừa đảo, ai thích đánh nhau, chỉ cần nhắm mắt lại ngửi mùi là em cũng có thể nhận ra”. Nói xong Uông Tư Điềm nhìn lướt qua một người lạ đứng bên cạnh đang định làm gì đó. Người đó lập tức cúi đầu quay đi.
“Tư Điềm, em bạo thậ